Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Ưu chọn cho tôi một chiếc váy ngắn gợi cảm, cô ấy nói đây là chiếc váy cô ấy thích nhất, nhưng bình thường anh trai cô ấy không cho cô ấy mặc, nên tiện thể tặng cho tôi.

Phó An và tôi hẹn nhau ăn tối lúc bảy giờ. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, trời đã bắt đầu tối, may mắn thay có một con đường nhỏ dẫn đến địa chỉ nhà hàng anh ấy gửi.

Thành phố lúc sáu giờ hơn đã bắt đầu nhộn nhịp với cuộc sống về đêm. Xuyên qua những con phố sầm uất rồi băng qua một con hẻm vắng vẻ là có thể gặp Phó An rồi.

Cứ nghĩ đến Phó An, não tôi lại không ngừng tiết ra dopamine, đến nỗi tôi không hề nghe thấy tiếng bước chân thứ hai phía sau mình.

Đi đến tận sâu trong con hẻm, đột nhiên một vỏ lon lăn qua bên cạnh tôi, lúc này tôi mới cảm thấy có gì đó không ổn.

Chết tiệt, đúng là không thể làm chuyện xấu mà, có khi nào báo ứng đến rồi không?

Tôi dừng bước, đột nhiên quay người lại, một người đàn ông trung niên đã xuất hiện phía sau tôi.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào tôi, trên mặt nở nụ cười biến thái: “Cô bé, mặc váy đẹp thế này là để đi quyến rũ ai đấy?”

“Tôi mặc gì thì có liên quan gì đến anh?”

Miệng thì vờ bình tĩnh đáp trả, nhưng trong lòng đã sớm hoảng loạn.

Tôi vừa cất bước định bỏ chạy thì bị người đàn ông tóm chặt lấy, mặc kệ tôi chống cự đến thế nào cũng vô ích.

“Cô bé miệng mồm cứng cỏi phết.”

Hắn ta đè tôi xuống đất, giật váy tôi, bàn tay thô ráp của hắn luẩn quẩn trên cánh tay và đùi tôi.

Tôi khản cả cổ mà gào thét, nước mắt tuôn như đê vỡ, nhưng lại chẳng nghe thấy chút âm vọng nào trong con hẻm nhỏ này.

Sau khi tuyệt vọng, tôi trấn tĩnh lại, cố gắng suy nghĩ cách tự cứu.

Đúng rồi, trước đây tôi đã cài đặt số điện thoại khẩn cấp ở trong điện thoại, tôi chỉ cần nhấn nút nguồn năm lần liên tiếp, điện thoại sẽ tự động gọi cho Ngô Ưu và gửi vị trí của tôi để cầu cứu.

Tôi không vùng vẫy nữa, bắt đầu thử an ủi hắn ta, nhân lúc hắn không chú ý đã gửi tin nhắn cầu cứu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Người đàn ông thấy tôi không còn vùng vẫy như lúc đầu, động tác cũng chậm lại, một tay đè chân tôi, một tay bắt đầu cởi thắt lưng quần.

Tôi nhân lúc hắn ta lơ là cảnh giác, dùng hết sức ngẩng đầu lên đạp vào chỗ hiểm của hắn. Tranh thủ lúc hắn ta nhăn nhó đau đớn, tôi nhanh chóng đứng dậy, điên cuồng chạy ra phía đường lớn.

Đúng lúc sắp ra khỏi con hẻm, một bàn tay đưa ra kéo tôi lại.

“Tôi… tôi có bệnh, tôi có AIDS, ung thư cổ tử cung, giang mai…”

Tôi suy sụp, nhắm mắt không ngừng giãy giụa, nhưng tiếng nói truyền đến từ đỉnh đầu lại không phải của người đàn ông kia, mà hình như là Phó An.

“Là tôi, Thời Nghi, đừng sợ, là tôi.”

Tôi mở mắt ra, anh ấy đang cởi áo khoác quấn quanh người tôi, tôi lập tức ôm chầm lấy anh ấy, nước mắt không ngừng tuôn ra từ khóe mắt.

Anh ấy nhẹ nhàng vuốt lưng tôi, giọng nói run rẩy: “Xin lỗi em, đều là lỗi của tôi, đáng lẽ tôi nên đến đón em.”

“Đừng lo, thằng đồ khốn nạn đó đã bị bắt rồi, lát nữa tôi sẽ đi lấy lời khai cùng em, được không?”

Giọng anh ấy rất nhỏ, mỗi chữ đều nói rất cẩn thận, nhưng tôi vẫn có thể nghe ra sự tức giận của anh ấy.

Anh ấy an ủi tôi thêm một lúc lâu, tôi ngồi cùng cảnh sát đến cục cảnh sát, anh ấy cùng tôi đi lấy lời khai.

Pháp y đến kiểm tra vết thương trên người tôi và lấy dấu vân tay, có anh ấy đi cùng, trạng thái của tôi cũng đã tốt hơn nhiều so với lúc nãy.

Lúc này, cửa phòng thẩm vấn bên cạnh mở ra, người đàn ông kia bị áp giải ra ngoài.

Phó An ra hiệu cho một nữ đồng nghiệp dẫn tôi đến văn phòng bên cạnh đợi anh ấy. Tôi vừa đi tới đã nghe thấy một trận ẩu đả kịch liệt.

Cô đồng nghiệp vốn đang ở cùng tôi nghe tiếng động liền chạy lại, tôi cũng vội vàng quay lại tìm Phó An.

Linlin

Chỉ thấy Phó An đang bị một nhóm cảnh sát giữ lại, nắm tay siết chặt, khớp tay sưng tím bầm, còn dính lốm đốm máu.

Nhìn người đàn ông kia, nằm bệt trên đất, mặt mũi bầm tím, sưng phù biến dạng.