Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh trai ơi, em đã tốn biết bao công sức mới miễn cưỡng duy trì mối quan hệ hữu nghị mong manh giữa anh và nam chính. Ai dè anh lại quay đầu đi cướp nữ chính!

Anh có bị bệnh không?

Kệ đi. Tôi nhắm mắt lại, nghiến răng, mon men lại gần Tạ Dật An.

Tạ Dật An thấy tôi đến, không tự chủ được lộ ra chút ý cười: “Tuệ Tuệ, tớ vừa thấy ở sân trường…”

Tôi vội vàng ngắt lời: “Hiểu lầm! Đây là một sự hiểu lầm to lớn đó! Anh trai tớ không biết chữ, chắc tưởng đó là thư khiêu chiến ấy mà. Ôi chao, chuyện này rắc rối ghê!”

“… Không biết chữ ư?” Tạ Dật An nhướng mày.

“Ừm ừm đúng rồi đó.” Tôi liên tục gật đầu.

Tạ Dật An kỳ lạ suy nghĩ một lúc:

“Chuyện này hơi nghiêm trọng rồi, tốt nhất là nên đi bệnh viện kiểm tra xem sao.”

Khi gặp anh trai tôi, tôi nổi giận đùng đùng.

“Anh đồng ý với người ta rồi à?”

“Không không không có đâu, dù sao bây giờ chúng ta vẫn còn là học sinh cấp ba, vẫn phải lo học hành cái đã.”

Anh tôi đỏ mặt tía tai, nói năng đứt quãng.

Hà, lắp bắp cả rồi, vậy mà cũng có nguyên tắc đấy chứ.

“Hơn nữa, anh là anh trai, đương nhiên phải làm tấm gương tốt không yêu sớm cho em gái rồi.”

Tôi cười khẩy, vừa định mỉa mai lại thì trước mắt bỗng lóe lên khuôn mặt Tạ Dật An.

Yêu sớm? Tôi sao?

Đây là một vấn đề đáng để suy nghĩ.

Tôi xoa xoa cằm, rơi vào sự im lặng kỳ lạ, không thèm để ý đến anh trai tôi nữa, lặng lẽ vào phòng suy nghĩ về cuộc đời.

Tuy nhiên, ở nơi tôi không thấy, sắc mặt anh trai tôi trở nên rất khó coi, gần như nghiến răng nghiến lợi:

“Quả nhiên… Quả nhiên là thằng nhóc đó! Đồ khốn nạn!”

Sau kỳ thi đại học, tôi về nhà ngủ một mạch nguyên một ngày, tối mở mắt ra mới thấy Tạ Dật An gửi tin nhắn cho tôi.

[Bộ phim cậu thích ra rạp rồi, tối nay có muốn đi xem không? Tôi đã đặt nhà hàng rồi.]

Tôi vén chăn lên rồi chạy vội ra ngoài.

“Anh! Sao anh không nhắc em một tiếng?”

Anh trai tôi mơ màng bước ra khỏi phòng.

“Á? Anh ngủ bao lâu rồi? Hôm nay là ngày mấy?”

Thôi rồi. Anh tôi còn không đáng tin hơn cả tôi.

Tôi vội vội vàng vàng chạy đến cửa rạp chiếu phim, Tạ Dật An nhẹ nhàng vỗ lưng tôi giúp tôi ổn định hơi thở.

“Đừng vội, còn một lúc nữa mới chiếu phim mà.”

Không phải vì bộ phim, mà là vì muốn gặp cậu. Câu nói này lướt qua trong lòng tôi, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.

Thở đều rồi, tôi mới nhận ra có gì đó không ổn.

Giờ là giữa hè, Tạ Dật An lại mặc một chiếc áo sơ mi dài tay, hơn nữa tôi tinh mắt nhìn thấy, ở cổ áo Tạ Dật An lộ ra một mảng bầm tím nhỏ.

Chuyện gì thế này?

Tôi đưa tay lên bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của anh.

Giọng Tạ Dật An hơi run: “Tuệ Tuệ…”

Tôi mặc kệ, kéo cổ áo anh ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Quả nhiên, thứ được che dấu dưới lớp áo, là một mảng lớn vết bầm.

Tôi đau lòng, đưa tay sờ sờ.

Hàng mi của Tạ Dật An khẽ run theo động tác của tôi.

“Đau không? Có phải có ai kiếm chuyện với cậu không?”

“Không phải.”

“Còn nói không phải!”

Tôi hung dữ trừng mắt nhìn Tạ Dật An, anh khó xử mím môi, chần chừ mãi mới mở lời: “Thật ra là… Anh trai cậu.”

“Anh trai tôi?!” Tôi như bị sét đánh ngang tai.

“Ngày thi đại học xong, trên đường về nhà tôi đã bị anh trai cậu trói lại, cậu ấy nói những lời tớ không hiểu lắm, vừa khóc vừa đ.ấ.m tôi một cái.”

Những lời Tạ Dật An nói sau đó tôi không lọt tai câu nào.

Anh trai ơi! Tôi tuyệt vọng ngẩng đầu nhìn trời.

Tôi thật sự muốn quỳ xuống xin anh ấy đừng tự hủy nữa.

Kết quả phát hiện tôi càng quỳ, anh ấy càng tự hủy nhanh hơn.

Đến nước này rồi, chỉ còn một cách.

Tôi lắp bắp mở lời để chữa cháy cho anh tôi: “Cái đó, thật ra, là vì tôi, chuyện tôi thích cậu bị anh trai tôi phát hiện, cho nên mới…”

Tạ Dật An đột nhiên nhướng mi, nhìn thẳng vào tôi.

“Thật sao?”

Tôi quyết tử gật đầu.

Thật ra lời này không sai.

Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, tôi phát hiện mình quả thật đã vô thức nảy sinh những suy nghĩ không nên có với Tạ Dật An.

Là nữ phụ độc ác, cuối cùng tôi vẫn đi vào con đường đại bất kính là dòm ngó nam chính. Hình như…

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, tôi lại bị Tạ Dật An ôm chặt vào lòng, cái đầu mềm mại cọ cọ trên vai tôi.

“Tớ cũng thích cậu.”

“Tuệ Tuệ, tớ thích cậu, rất rất lâu rồi.”

Dường như trong khoảnh khắc đó, toàn bộ pháo hoa trên thế giới đều nổ tung trước mắt tôi.

Tôi mơ màng ôm lấy Tạ Dật An.

Mối tình đầu rực rỡ, lấp lánh của tôi, bắt đầu từ khoảnh khắc này.

Sau khi có kết quả thi đại học, bốn chúng tôi tụ tập lại nghiên cứu cả ngày trời về việc điền nguyện vọng.

Cuối cùng, Tạ Dật An vào Phục Đán, Khương Ninh vào Đồng Tế, còn tôi và anh tôi thì chọn một trường 211 gần Phục Đán.

Mấy trường này cách nhau không xa.

Khi về trường cấp ba lấy tài liệu, Dì Úy cười tủm tỉm đưa cho tôi một cuốn sách, lúc này tôi mới nhớ ra cuốn tiểu thuyết mà mình nhặt được hồi đó vẫn còn trong tay Dì Úy.

Lần nữa mở ra, nội dung trong sách đã hoàn toàn thay đổi.

Những tình tiết cẩu huyết năm xưa đã biến mất không còn dấu vết thay vào đó là câu chuyện thanh xuân tươi đẹp mà chúng tôi thực sự đã trải qua.

Có lẽ, số phận chưa bao giờ trói buộc bất kỳ ai. Tương lai thật sự chỉ có thể do chính chúng ta viết nên.

Tôi lật đến trang cuối cùng, câu chuyện dài này đã đi đến hồi kết và kết thúc chỉ có một câu…

Phần đời còn lại, ba bữa khói lửa ấm, Tuệ Tuệ bình an trưởng thành.

-Hết-