Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong văn phòng chỉ còn lại mấy đứa chúng tôi, tôi nhìn Tạ Dật An mệt mỏi xoa xoa giữa hai hàng lông mày.
Tôi biết, nhất định lúc này tâm trạng anh vô cùng, vô cùng tệ.
Đột nhiên, Tạ Dật An bước đến gần tôi một bước, nói: “Tuệ Tuệ, cho tớ dựa vào một lát được không?”
Anh tựa đầu lên vai tôi, động tác lại rất kiềm chế, gần như không hề chạm vào cơ thể tôi.
Tôi nghĩ, anh chỉ muốn có một nơi để dựa vào mà thôi.
Thế là tôi giơ tay, ôm chặt lấy anh, hy vọng có thể khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Anh tôi lập tức bùng nổ, anh ấy đứng sau lưng Tạ Dật An, mặt méo mó nhìn đồng hồ đếm giây.
“Ba mươi giây rồi! Đã ôm ba mươi giây rồi! Này, cậu liệu mà dừng lại đi!”
Tạ Dật An lịch sự lùi lại, nở nụ cười nhạt: “Cảm ơn.”
“Thôi mà, đừng khách sáo, chúng ta là bạn bè mà.”
Tôi nở một nụ cười thật tươi, bịt tai chịu đựng tiếng cằn nhằn không ngừng của anh trai tôi rồi bị anh ấy kéo ra ngoài, hoàn toàn không biết rằng ở phía sau Tạ Dật An đang nhìn bóng lưng tôi, trong đôi mắt đen láy đang cuộn trào những cảm xúc khó tả.
Mãi lâu sau, anh mới thì thầm: “Bạn bè… Chỉ là bạn bè thôi sao?”
Kỳ thi thử kết thúc, anh tôi lại bất ngờ đứng đầu khối!
Tôi sợ hãi, mặc dù thành tích của anh tôi cũng khá, nhưng trong tiểu thuyết, sau khi Tạ Dật An chuyển đến trường cấp ba này thì chưa bao giờ rớt khỏi hạng nhất.
Giờ phút này, Tạ Dật An đứng trước bảng xếp hạng, lông mày nhíu chặt, biểu cảm càng thêm khó dò.
Tôi rón rén lùi lại, tìm chuyện để nói: “Wow, hôm nay thời tiết đẹp ghê.”
Tạ Dật An ừ một tiếng, trầm giọng nói: “Dạo này trời vẫn còn hơi lạnh, anh trai cậu…”
Tim tôi giật thót,, lập tức cúi gập người chín mươi độ, xin lỗi một cách thành thạo và trôi chảy: “Xin lỗi, xin lỗi cậu nhé, thật ra anh trai tớ gian lận đó, về tớ sẽ mắng anh ấy một trận.”
Tạ Dật An sững sờ: “Ý tớ là, bảo anh trai cậu mặc thêm áo vào, lỡ bị cảm lây sang cậu thì sao?”
Á?
Tôi đờ đẫn tại chỗ, thì ra không phải là trời lạnh, chuẩn bị cho anh tôi phá sản à?
Về đến nhà, tôi ngay lập tức túm lấy cổ áo anh tôi.
“Nói! Sao anh lại thi được hạng nhất? Kể cả anh là ai, mau rời khỏi người anh trai tôi ngay!”
“Gian lận.” Anh tôi đáp rất thẳng thắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi tối sầm mặt mũi.
Tốt lắm, hóa ra đúng là gian lận thật.
“Anh đang yên đang lành gian lận để làm gì mà ra được hạng nhất hả?!”
Anh tôi nghiêm nghị nói: “Em à, em có thấy không, tuy Tạ Dật An đã thoát khỏi mẹ nuôi của cậu ấy, nhưng tinh thần vẫn luôn căng thẳng không thôi? Anh làm vậy là để tự mình chứng minh cho cậu ấy thấy, đôi khi không đứng hạng nhất cũng chẳng có gì to tát cả.”
Tôi sững sờ, không ngờ anh tôi lại có suy nghĩ sâu sắc như vậy.
Là tôi đã trách lầm anh ấy rồi.
Anh tôi khẽ cười, lấy ra một hộp chuyển phát nhanh từ phía sau.
“Hơn nữa bố mình nói rồi, thi được hạng nhất sẽ mua cho anh máy chơi game mẫu mới nhất.”
“Này! Đây mới là mục đích thật sự của anh đúng không!”
Những ngày tháng cấp ba trôi qua không có gì mới mẻ. Cho đến trước kỳ thi đại học, một tin tức chấn động bất ngờ làm bùng nổ cả trường.
Khương Ninh tỏ tình bằng thư tình ở sân trường!
Khương Ninh? Tỏ tình? Với ai?!
Chẳng lẽ là Tạ Dật An?
Tôi đè nén sự chua xót không rõ nguyên nhân trong lòng, thò đầu nhìn ra sân trường.
Không xa, cô gái vén những lọn tóc lòa xòa bên tai, đang đưa một phong bì màu hồng cho chàng trai đối diện.
Thanh xuân quá, lãng mạn quá.
Nhưng sao người này càng nhìn càng giống anh trai tôi vậy?
Má nó, đúng là anh tôi thật!
Tuyệt đối đừng để Tạ Dật An nhìn thấy!
Tôi quay đầu, tìm kiếm bóng dáng Tạ Dật An khắp nơi, nhưng lại phát hiện anh đã đứng ở cửa sổ nhìn xuống.
Hỏng rồi! Anh đã nhìn thấy rồi!
Tạ Dật An chỉ dừng lại ở hai bóng người đó trong giây lát, rồi lơ đãng chuyển ánh mắt sang nơi xa xăm.
Hỏng rồi! Anh đã nghĩ xem nên chôn anh tôi ở đâu rồi!
Tôi sốt ruột đi đi lại lại.