Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi phì cười.
Hắn mà cũng đòi "nói đỡ"?
Ngay từ đầu, khi cô phụ trách quyết định chọn tôi và lớp trưởng đi thi, tôi đã không vui.
Tôi là người đứng đầu chuyên ngành, kết quả thi thử cũng đứng nhất chuyện tôi được chọn là điều hiển nhiên.
Còn lớp trưởng? Thành tích chỉ ở mức trung bình. Chẳng qua dựa vào cái mác lớp trưởng, nài nỉ cô phụ trách, mới chen được vào.
Cô tuy thiên vị nhưng vẫn giữ lý trí.
Cô từng bảo tôi: Nếu em không hài lòng với bạn thi, có thể đề nghị đổi người. Quyền lựa chọn là của em.
Khi ấy lớp trưởng cũng ở đó, còn vỗ n.g.ự.c cam đoan:
“Em tuyệt đối không làm liên lụy đội.”
Nên việc tôi đổi bạn thi hoàn toàn đúng quy trình.
Thế mà bây giờ, hắn giả vờ như quên sạch.
Cứ bám lấy "chính nghĩa", diễn vai nạn nhân để đòi quyền lợi.
Sự việc ồn ào đến mức Sở Giáo dục phải vào cuộc.
Lớp trưởng đòi công khai điểm thi của tôi.
Nếu điểm cao nằm trong top 3, hắn sẽ vu cho tôi "biết đề trước nhờ quan hệ".
Tôi tức đến bật cười.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi chủ động đưa ra giải pháp:
“Khỏi công bố điểm thi cũ.”
“Ra đề mới, tôi thi lại ngay lập tức, phát trực tiếp toàn bộ.”
“Nếu điểm tôi trên 95, tức là tôi đủ năng lực để giành suất đó.”
“Tất nhiên, cả bạn thi của tôi và lớp trưởng cũng phải tham gia.”
“Kết quả thế nào, nhìn là rõ.”
Mặt lớp trưởng đông cứng lại.
Hắn biết thực lực mình đến đâu.
Cổ vẫn cố vươn lên, cãi cùn:
“Ai biết được có phải cậu bày sẵn bẫy, chờ tôi bước vào không?”
Phạm Ngọc Linh đẩy gọng kính, bình thản tiếp lời:
“Lớp trưởng, chẳng lẽ… cậu không dám thi à?”
Trước ánh mắt của ban lãnh đạo trường, hắn buộc phải gật đầu đồng ý.
Thấy vẻ mặt hắn sầm sì, cuối cùng tôi cũng nguôi giận phần nào.
Tôi vỗ nhẹ vai hắn, cười nhạt:
“Lớp trưởng, tốt nhất về nhà ôn lại bài đi.”
“Nếu trước mặt cả nước mà làm trò hề, thì không vui đâu nha.”
“Dù sao… là anh đòi tố cáo tôi bằng tên thật mà.”
Giáo viên ra đề chỉ mất nửa buổi chiều. Cùng ngày hôm đó, tôi, Phạm Ngọc Linh và lớp trưởng cùng ngồi thi lại trong một phòng học trống.
Một chiếc máy quay đặt đối diện bàn thi.
Lớp trưởng trông căng thẳng đến cực độ, Chu Hiểu Tuyết bên cạnh cứ quay qua thì thầm với hắn.
Vài giây sau “bốp” hắn vung tay tát cô ta một cái.
“Im mồm!”
Mặc kệ ánh mắt kinh ngạc xung quanh, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng rồi ngồi vào chỗ.
Chân trái hắn giật liên tục, ngón tay cào rít mặt bàn.
Thấy tôi nhìn, hắn trừng mắt lườm lại.
Tôi chỉ cười khẽ, không đáp, quay đầu chờ phát đề.
Thời gian làm bài là 200 phút không dài, nhưng đủ để phơi bày thực lực.
Lớp trưởng thì lại ngồi không yên.
Hết gõ bút vào bàn, lại dậm chân mạnh xuống sàn, phát ra tiếng động khó chịu, cố ý gây ảnh hưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Giám thị lập tức nhắc nhở và cảnh cáo.
Khi thu bài, sắc mặt hắn càng thêm hoảng hốt.
Đảo mắt liên tục, trông như đang tìm cách chuồn đi.
Tôi và Phạm Ngọc Linh ngồi hai bên, ngăn hắn lại.
“Lớp trưởng, đừng vội. Chấm bài mất mười mấy phút là cùng.”
Kỳ thi kết thúc, rất nhiều người đã vây quanh cửa sổ lớp học.
Máy quay livestream cũng lia vào trong, từng biểu cảm đều bị ghi lại.
Giáo viên chấm bài cẩn thận, rồi giơ từng bài lên trước ống kính:
Tôi: 98 điểm.
Phạm Ngọc Linh: 92 điểm.
Còn lớp trưởng không qua nổi điểm sàn.
Một con số đỏ chói 54 điểm đập thẳng vào mặt hắn.
Hắn đỏ bừng cả mặt vì nhục.
Tôi cười thành tiếng, càng khiến hắn mất mặt:
“Giờ thì hiểu vì sao cô phụ trách không chọn cậu chưa?”
“Cũng đủ chứng minh kết quả của tôi hoàn toàn do thực lực, chẳng dính gì tới quan hệ chưa.”
Hắn nghẹn họng, cổ căng lên, gào to:
“Đúng! Cậu học giỏi, ai cũng nợ cậu! Được chưa?!”
Nói rồi quay đầu, chạy như trốn khỏi đám đông.
Người giám sát từ Sở Giáo dục đã hiểu rõ mọi chuyện.
Ông vỗ vai tôi:
“Chuyện của em chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng, chúng tôi sẽ trả lại công bằng cho em.”
Tôi khẽ gật đầu, tiễn họ rời đi.
Sau khi điều tra, đúng là cậu tôi có nằm trong ban tổ chức kỳ thi.
Nhưng chưa từng lợi dụng chức quyền để giúp đỡ tôi.
Từ khi vào đại học đến nay, tôi luôn đứng top đầu toàn khóa.
Trái lại, những chuyện lớp trưởng làm thì không thể giấu nữa.
Hắn bị bóc trần chuyện chiếm học bổng của sinh viên nghèo, lạm dụng tiền lớp để hẹn hò bạn gái.
Khi tự ý trốn học thì chẳng sao, còn ai mà hắn không ưa mà nghỉ học thì nhất định bị điểm danh, bị trừng phạt.
Những chuyện kiểu này chất thành núi.
Lớp trưởng lại một lần nữa nổi tiếng trên diễn đàn trường.
“Tôi từng khen hắn sống vì chính nghĩa, ai ngờ là loại người này.”
“Làm lớp trưởng mà còn lạm quyền như vậy, sau này ra xã hội không biết thế nào.”
“Các công ty nhớ né người này nhé.”
“Đúng kiểu ‘vừa ăn cắp vừa la làng’, đỉnh thật sự.”
“Hắn còn bảo người ta cướp suất thi của hắn nữa chứ. Cái điểm số ấy thua cả tôi.”
Triệu Bác Văn chính thức bị cách chức lớp trưởng. Chu Hiểu Tuyết cũng bị loại khỏi ban cán sự lớp.
Không dừng ở đó, Triệu Bác Văn còn bị kỷ luật nghiêm trọng.
Cả hai trở thành chuột chạy qua đường ai thấy cũng tránh.
Lên lớp chẳng ai muốn ngồi cùng, đi ngoài hành lang bị thì thầm chỉ trỏ.
Hôm đó chưa tan học, Triệu Bác Văn đã cầm sách vở bỏ đi trước.
Chu Hiểu Tuyết vội vã chạy theo.
Vài phút sau, tôi nhận được tin nhắn từ cô ta:
[Chu Hiểu Tuyết]:
“Tất cả là tại cậu! Giờ Triệu Bác Văn đòi chia tay với tôi rồi. Cậu hài lòng chưa?!”
Tôi cười nhẹ, nhắn lại:
“Liên quan gì tới tôi? Tôi đâu có xen vào chuyện tình cảm của hai người.”