Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn đâu biết rằng: nếu tôi không thi, hắn cũng chẳng có cửa được thi đâu.
Hai ngày tiếp theo, tôi bận tối mặt mũi cùng Phạm Ngọc Linh chuẩn bị cho kỳ thi học bổng.
Cuộc thi lần này vô cùng quan trọng.
Trường tôi cử đi tổng cộng 5 đội, mỗi đội 2 người.
Chỉ cần đạt top 3 cấp tỉnh là được đặc cách học thẳng cao học tại trường.
Hai ngày đó, tôi đi sớm về khuya, tập trung toàn lực.
Còn lớp trưởng? Thảnh thơi vô cùng.
Hôm qua còn đi chụp ảnh đôi với bạn gái ngoài bãi biển.
Hôm nay lại xài tiền học bổng đưa cô ta đi ăn nhà hàng sang.
Dường như đã quên sạch sành sanh chuyện thi thố.
Mãi cho đến ngày thi…
Giáo viên phụ trách dẫn đội lên xe buýt đến trường thi đấu.
Lúc này lớp trưởng mới nhớ ra hôm nay có cuộc thi.
Hắn lững thững dẫn Chu Hiểu Tuyết tới, vừa nhai bánh quẩy vừa lê bước lên xe.
Vừa thấy tôi, hắn nhếch môi cười mỉa:
“Ồ, cậu cũng có mặt à? Còn dám đến thi nữa cơ đấy?”
Cả hai lại cười phá lên, thu hút ánh nhìn của những người xung quanh.
Giáo viên bắt đầu đối chiếu danh sách thi, kiểm tra kỹ lưỡng.
“Bạn học này, danh sách thi không có ảnh và tên em.”
Lớp trưởng tưởng đang nói tôi, liền phá lên cười như điên.
Đẩy vai tôi một cái:
“Thôi về đi, ngủ cho sướng, công chúa học thuật à.”
Giáo viên nhíu mày, giọng nghiêm túc:
“Tôi đang nói em đó.”
Lớp trưởng đơ người, chỉ tay vào mặt mình:
“Thầy nhầm rồi chăng? Em là Triệu Bác Văn, thành viên đội số ba.”
“Đây là bạn gái em, Chu Hiểu Tuyết, cùng đội với em.”
Giáo viên kiểm tra lần nữa, đẩy kính lên:
“Không nhầm đâu. Đội số ba là Đồng Hân và Phạm Ngọc Linh.”
Nghe đến tên tôi và Ngọc Linh, lớp trưởng nghiến răng ken két.
Đôi mắt tam giác của hắn trừng trừng nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Cậu dám thay tên tôi ra khỏi danh sách?!”
“Không sợ tôi tố cậu lợi dụng quan hệ để mưu lợi à?!”
Tôi bật cười khẽ, cùng Ngọc Linh bước lên xe.
Quay lại, bắt chước vẻ mỉa mai thường thấy của hắn:
“Tôi sợ gì chứ? Người ngay không sợ bóng nghiêng.”
“Ngược lại, cậu có sợ tôi kiện cậu lạm dụng quyền lực không?”
Mặt lớp trưởng xám xịt, xắn tay áo định lao lên đ.ấ.m tôi.
Chu Hiểu Tuyết vội níu lại, ánh mắt lúng túng đảo quanh.
“Anh à, đừng làm loạn nữa, bao nhiêu người đang nhìn đấy…”
Giáo viên giục chúng tôi lên xe, cũng đuổi luôn cặp đôi kia về.
Người trên xe buýt qua kính nhìn ra ngoài, ánh mắt nóng rực.
Lớp trưởng chưa từng bị mất mặt đến mức này.
Mặt hắn lúc đỏ bừng lúc tái mét.
Nhìn tôi chằm chằm như muốn đục thủng mặt.
Xe bắt đầu lăn bánh, để lại lớp trưởng và bạn gái phía sau.
Tôi khẽ cong môi, gửi cho hắn một tin nhắn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
[Tôi]: “Mặt đừng nhăn thế chứ. Người ngoài nhìn vào lại tưởng cậu đang đi… đưa tang ấy.”
Khung chat hiện dòng chữ "Đang nhập..." suốt mấy lần rồi lại biến mất.
Mãi sau hắn mới gửi lại một câu:
[Lớp trưởng]: “Cứ đợi đấy!”
Tôi đóng máy, giao điện thoại cho giáo viên.
Chỉ còn 10 phút nữa là bắt đầu thi.
Chuông vang lên, tôi và Ngọc Linh bắt đầu làm bài.
Từng phút trôi qua, tôi càng thêm căng thẳng.
Cuộc thi lần này với tôi là một bước ngoặt lớn.
Quá trình làm bài rất thuận lợi.
Tiếng chuông báo thu bài vang lên, giám thị bắt đầu thu đề.
Tôi đặt bút xuống, cuối cùng cũng nhẹ lòng.
Tập hợp với Ngọc Linh, chúng tôi cùng trở về trường bằng xe buýt.
Vừa xuống xe, đã thấy trước cổng trường có một tấm băng rôn đỏ chót.
Lớp trưởng giơ micro, hét lớn đầy phẫn nộ:
“Nếu nhà trường không xử lý, thì chúng ta sẽ đưa lên Sở Giáo dục!”
“Chống lại bè phái học thuật! Trả lại sự công bằng cho sinh viên!”
Trên băng rôn in rõ tên tôi.
Chu Hiểu Tuyết còn giơ tấm bảng lớn in ảnh tôi và thông tin cá nhân.
Vừa thấy xe dừng, lớp trưởng chờ tôi bước xuống liền lao tới nắm lấy tay tôi:
“Chính là cô ta!”
Từ những gì hắn hét lên, tôi đã nắm được toàn bộ sự việc.
Thì ra hắn không hài lòng chuyện bị đổi tên khỏi danh sách dự thi, đi tìm giáo viên phụ trách.
Kết quả là giáo viên bảo đã làm thủ tục thay người từ lâu.
Chỉ là… hắn bận yêu đương, nên chẳng buồn quan tâm.
Giờ mới rảnh rỗi giơ băng rôn đi biểu tình.
Tôi cười khẩy, gạt tay hắn ra:
“Cho cậu cơ hội rồi mà không biết nắm lấy, còn trách ai?”
“Mà nếu cậu thực sự muốn làm lớn chuyện, lên tận Sở Giáo dục ấy…”
“Thì nghĩ thử xem, ai là người chịu thiệt nhiều nhất?”
Lớp trưởng lúc này đã bị cơn giận làm mờ lý trí.
Hắn một mực khăng khăng rằng tôi sai.
Nói rằng tôi đã lợi dụng quan hệ gia đình để thay tên hắn khỏi danh sách thi.
Sự việc bị đẩy lên đỉnh điểm.
Cả đài truyền hình cũng kéo đến, vác máy quay chĩa thẳng vào mặt tôi, suýt thì dí sát ống kính vào tận da.
Lớp trưởng hừ lạnh một tiếng, tiếp tục "biểu tình".
Lần này ầm ĩ hơn lần trước nhiều.
Trước đó chỉ gói gọn trong phạm vi trường, vài bài post lan truyền nhẹ trên mạng.
Nhưng bây giờ thì khác toàn bộ thông tin cá nhân của tôi bị đào ra.
Với việc lớp trưởng tố cáo bằng tên thật, câu chuyện càng bị thổi phồng thêm tính xác thực.
Không chỉ riêng tôi bị khui.
Cả ba mẹ tôi, cậu mợ tôi cũng bị đưa lên mạng như thể họ là tội phạm.
Vài ngày tiếp theo, tôi tạm thời không đến lớp.
Chỉ cần bước chân ra khỏi cửa là bị vài sinh viên quá khích ném đồ, buông lời lăng mạ.
Lớp trưởng thì đắc ý, hết lần này đến lần khác mỉa mai tôi:
[Lớp trưởng]:
“Nhanh xin lỗi đi. Coi như điểm bài thi của cậu tính cho tôi. Tự nguyện nhường suất học bổng đi, tôi có thể xem xét nói đỡ cho cậu một câu.”