Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Bạn cùng phòng đi học về, cười toe toét đưa cho tôi một gói kẹo ngậm ho.

Tôi ngơ ngác: 'Sao đột nhiên mua kẹo ho cho tớ ?'

'Không phải tớ mua, có người nhờ tớ đưa cho cậu.' Bạn cùng phòng mặt đầy tò mò: 'Là bạn cùng phòng của Ôn Kỳ Hàn... Phương Ngôn nhờ tớ chuyển cho cậu.'

Phương Ngôn mua kẹo ho cho tôi? Bình thường anh ta làm gì có chuyện mua kẹo ho cho tôi?

Lúc nãy xuống lầu mua đồ ăn, tôi có gặp Phương Ngôn, nhưng lúc đó tôi có ho không nhỉ?

Kỳ lạ thật.

Gai xương rồng

Nhưng dù sao cũng là tấm lòng của người ta, lại không phải thứ gì đắt đỏ, tôi nhận lấy, để gói kẹo sang một bên, tiếp tục chui vào chăn đọc sách.

Nhưng suy nghĩ lại không thể tập trung nữa.

Ba chữ "Ôn Kỳ Hàn" như một viên đá, ném vào mặt hồ tâm tư khiến sóng gợn không ngừng...

Bạn cùng phòng vỗ vỗ tôi: 'Du Du, có cuộc thi piano đó, tớ  đăng ký cho cậu rồi.'

Tôi giơ tay ra dấu OK.

Ở trường, bạn cùng phòng như người quản lý của tôi, rất nhiều cuộc thi piano đều do cô ấy sắp xếp, vì tôi không muốn giao tiếp, cũng không giỏi giao tiếp.

Nửa tiếng sau, bạn cùng phòng sắp xếp xong xuôi.

'Ba ngày nữa tập luyện!'

'Tại sao lại là ba ngày nữa?'

'Ừm, tớ cũng không rõ, đến lúc đó cậu sẽ biết.'

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hai ngày này tôi chỉ có thể tiếp tục ở trong ký túc xá đọc sách, xem phim, ngủ, thỉnh thoảng cầm điện thoại lên xem rất nhiều lần, nhưng không ai nhắn tin, Ôn Kỳ Hàn cũng không nhắn.

Có lẽ lần say rượu đó đã khiến Ôn Kỳ Hàn sợ thật rồi.

Thôi, dù sao anh cũng không thích kiểu con gái như em.

Sau này... đừng gặp nhau nữa!

Nhưng, tại sao lại có cảm giác như thất tình vậy?

Ngực như bị một tảng đá đè nặng, làm gì cũng thấy chán nản...

Đến ngày tập piano, bạn cùng phòng nhắc tôi mới nhớ ra, thay bộ đồ thể thao đơn giản, buộc tóc đuôi ngựa, chỉ bôi kem chống nắng rồi ra khỏi phòng.

Lười trang điểm, không muốn mất công sức.

Đến nơi, tôi mới biết bạn cùng phòng đăng ký cho tôi phần trình diễn piano bốn tay!

Đáng ghét, dám làm trước báo cáo sau!

Tôi nhìn quanh một lượt, không thấy ai đơn độc, bấm điện thoại nhắn tin cho bạn cùng phòng: 'Tiểu Vãn, rốt cuộc là thế nào, cậu đăng ký cho tớ rồi à?'

'Bạn diễn của tớ đâu?'

'Nếu không có người, tớ sẽ bỏ về.'

Vừa dứt lời, quay người đ.â.m vào một bức tường thịt, trong mũi tràn ngập mùi hương bạc hà nhẹ nhàng.

Vội lùi lại một bước, ngẩng đầu: 'Xin lỗi.'

Ôn Kỳ Hàn cười nhìn tôi, mái tóc đen mềm mại bay nhẹ trong gió: 'Không sao, vì em là bạn diễn của anh mà.'