Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Cả ngày chơi piano, tôi vẫn không cảm nhận được gì.
Liếc nhìn chàng trai bên cạnh vài lần.
Gương mặt anh dưới ánh nắng như được tô điểm bởi một đường viền vàng mềm mại, cảnh tượng đẹp như một bức tranh.
Cảm thấy Ôn Kỳ Hàn sắp nhìn sang, tôi vội nhìn đi chỗ khác.
'Đỡ hơn chưa?'
Bất ngờ bị hỏi, tôi ngơ ngác, không hiểu lắm.
Ôn Kỳ Hàn cười khẽ: 'Không phải em không khỏe nên xin nghỉ ba ngày sao?'
Tôi gật đầu, lòng đầy áy náy.
Chắc là nghe Phương Ngôn nói?
'Mấy ngày nay hội học sinh rất bận, em không có ở đó không ai giúp anh, mệt muốn chết.' Ôn Kỳ Hàn chống cằm nhìn tôi, giọng điệu lười biếng: 'Ngày mai em sẽ quay lại giúp anh, phải không?'
Ánh hoàng hôn hồng phủ lên bầu trời, chiếu rọi vào đôi mắt anh đang cười.
Ai có thể từ chối Ôn Kỳ Hàn chứ?
Nếu không có chuyện say rượu, tôi nghĩ mình sẽ không từ chối. Nhưng không biết trong lòng anh nghĩ gì về tôi.
'À cái này... em chợt nhớ có việc, không nói nữa!'
Túm lấy cặp sách, bỏ chạy.
Gai xương rồng
Về đến ký túc xá, bạn cùng phòng đã đợi ở cửa, nháy mắt với tôi: 'Tớ mới biết, bạn diễn của em là Ôn Kỳ Hàn đó! Thế nào, có bất ngờ không, có hồi hộp không!'
Thật lòng mà nói, khi nhìn thấy Ôn Kỳ Hàn, tôi rất vui.
Thậm chí tim còn đập loạn nhịp.
Nhưng tôi đã làm quá nhiều chuyện xấu hổ trước mặt anh ấy rồi!
Hình tượng sụp đổ hoàn toàn!
Tôi nảy sinh ý định bỏ cuộc, chỉ có cách này mới tránh được việc gặp mặt Ôn Kỳ Hàn.
'Gì cơ!? Tại sao vậy?'
Phản ứng của bạn cùng phòng rất kích động, hoàn toàn nằm trong dự đoán của tôi: Cậu không phải từng nói muốn đàn song tấu với Ôn Kỳ Hàn sao? Đây chính là cơ hội ngàn vàng đó!'
'Hay là cậu đang bận tâm chuyện say rượu hôm đó, kéo Ôn Kỳ Hàn chạy ra sân vận động?'
'Anh ấy còn không để ý, cậu bận tâm làm gì?'
Tôi ngẩng mắt lên: 'Làm sao cậu biết anh ấy không để ý?'
Bạn cùng phòng cười khúc khích:
'Đoán thôi.'
Tôi thở dài, lật trang sách trong tay: 'Cậu mua vé số còn chẳng trúng nổi năm tệ, đoán làm sao được, đừng lung lay quyết tâm của tớ nữa.'
'Quyết tâm gì? Quyết tâm từ bỏ Ôn Kỳ Hàn à?'
'……'
Tôi quay người, quyết định tạm thời không nói chuyện với bạn cùng phòng.
Cảm giác như cô ấy đã nhìn thấu tâm tư của tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bạn cùng phòng đi vòng ra trước mặt tôi, ngồi xuống với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: 'Sự tình đã đến nước này, chi bằng đánh cược một phen, đi tỏ tình với Ôn Kỳ Hàn đi.'
'Thành công thì vui vẻ cả đôi.'
'Dù thất bại cũng chẳng sao, cậu chẳng đã định từ bỏ rồi sao?'
'Nếu anh ấy thẳng thừng từ chối thì càng tốt, giúp cậu thêm quyết tâm buông bỏ.'
Từng chữ, từng câu đều có lý, biết làm sao đây!
5
Bạn cùng phòng không giúp tôi dọn dẹp đống hỗn độn, bảo nếu muốn bỏ cuộc thì tự đi nói với Ôn Kỳ Hàn.
Con nhỏ này, không cho nó ăn vặt của tôi nữa!
Đến ngày tập piano.
Tôi nằm trên giường lăn qua lăn lại, do dự mãi vẫn không quyết định được.
Ôn Kỳ Hàn nhắn tin nhắc tôi đừng đến muộn.
Sau một hồi đắn đo, tôi vẫn chọn làm con rùa rụt cổ, viện cớ không khỏe, còn bảo Ôn Kỳ Hàn nếu gấp thì tìm người khác thay tôi.
Cầm điện thoại chờ mãi, Ôn Kỳ Hàn không hồi âm.
Ánh nắng bên ngoài cửa sổ rực rỡ, chói mắt, tôi không nhịn được nhắm mắt lại...
'Lộc Du Du, em không phải nói không khỏe, không đến sao? Vừa hay, anh đã tìm được người thay thế, đàn piano còn giỏi hơn em, quan trọng là cô ấy nhất quán, không giả vờ đáng yêu như em.'
Ôn Kỳ Hàn trước mắt thật xa lạ.
Đặc biệt là ánh mắt anh nhìn tôi, không chỉ ghét bỏ, mà còn khinh thường!
Tim đột nhiên thắt lại!
Như bị bịt kín trong lọ, thở còn khó khăn.
Nước mắt lưng tròng, tầm nhìn dần mờ đi, chỉ thấy hai bóng người nắm tay nhau rời đi...
'Du Du, Du Du!'
Nghe thấy bạn cùng phòng gọi, tôi mơ màng mở mắt, dụi mắt, ngơ ngác nhìn xung quanh, hóa ra vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
Một giấc mơ rất chân thực.
Bạn cùng phòng lo lắng: Cậu không khỏe à? Tớ đưa cậu đi bệnh viện nhé!' Tôi lắc đầu: 'Tớ không sao.'
Nói rồi, cầm điện thoại lên, vẫn không có tin nhắn của Ôn Kỳ Hàn.
Giờ chắc anh ấy đã tìm được người thay thế, đang đàn song tấu với cô ấy nhỉ? Giống như giấc mơ vừa rồi.
'Không sao thì sao không đi tập piano?' Bạn cùng phòng thở phào, kéo ghế ngồi xuống: 'Du Du, cậu luôn biết phân biệt chuyện công tư, sao lần này lại...'
'Anh ấy là Ôn Kỳ Hàn, không phải người khác.' Tôi không thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hình tượng đẹp đẽ đã sụp đổ tan tành.
Nhiều người vẫn nói xấu sau lưng tôi giả vờ đáng yêu, Ôn Kỳ Hàn chắc cũng bị ảnh hưởng.
Dần dần, anh cũng sẽ nghĩ như vậy.
Bạn cùng phòng thở dài: 'Vậy cậu thật sự muốn bỏ cuộc?'
'Nhưng phải nói rõ với Ôn Kỳ Hàn, không thành người yêu thì cũng không làm bạn nữa sao?' Dưới sự xúi giục của bạn cùng phòng, tôi hướng đến phòng tập piano. Vừa đến gần, nghe thấy tiếng trò chuyện.
'Kỳ Hàn, Lộc Du Du không đến thì đổi bạn diễn đi.' Tôi nín thở, đứng im... 'Em và Du Du phối hợp ăn ý hơn.' Một giọng nói nhẹ nhàng như gió trăng