Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

6

Dù có vắt óc cũng không ngờ Ôn Kỳ Hàn lại nói vậy. Tôi đi quanh cửa phòng piano, do dự. Vào đi, không bỏ cuộc. Không vào, bỏ cuộc.

'Đến rồi?'

Ôn Kỳ Hàn đột nhiên bước ra.

Bị bắt gặp rồi, không thể quay đầu bỏ chạy, tôi gượng gạo gật đầu: 'Cảm thấy khỏe hơn nên đến xem, ừm anh... nếu đã tìm được người thay thế em thì...'

'Em không muốn đàn song tấu với anh sao?' Ôn Kỳ Hàn vẫn nở nụ cười nhẹ, nhưng trong mắt lại chất chứa sự trầm lắng, khiến lòng tôi chua xót, lại ấm áp.

Anh không hề muốn thay thế tôi.

Là tôi tự suy nghĩ quá nhiều. 'Xin lỗi...''Em thật sự không muốn đàn song tấu với anh?'

'Không không, em muốn!'

Tôi ngẩng đầu lên, vội vàng giải thích: 'Thật ra em không sao cả, chỉ là...' Những lời sau không biết nói thế nào, không muốn nhắc lại chuyện tối say rượu.

'Chỉ là muốn lười biếng đúng không? Được, hôm nay chúng ta nghỉ một ngày, anh đưa em đi hái dâu gần đây.' Ôn Kỳ Hàn đưa tay xoa đầu tôi.

Ôn Kỳ Hàn cho bậc thang, tôi lập tức bước xuống: 'Được!' Vào vườn, tôi và Ôn Kỳ Hàn mỗi người một giỏ và một kéo. Nhìn xung quanh, như bị bao vây bởi những quả dâu chín mọng. Có rất nhiều người đến hái dâu.

Dường như toàn là các cặp đôi, còn là sinh viên trường tôi. Nếu có người nhận ra tôi và Ôn Kỳ Hàn, chắc sẽ hiểu lầm nhỉ?

Khi liếc nhìn Ôn Kỳ Hàn, vô tình gặp ánh mắt anh, tôi bất chợt nói: 'Chi bằng chúng ta thi xem trong nửa tiếng, ai hái được nhiều dâu đẹp hơn.''Em bên trái, anh bên phải!'

Bình tĩnh lại, tôi ngồi xổm chăm chú lựa những quả dâu đẹp. Thỉnh thoảng ngẩng lên xem Ôn Kỳ Hàn ở đâu. Dù nơi này rộng, đông người.

Nhưng có những người sinh ra đã quá nổi bật, dù trong đám đông vẫn có thể nhận ra ngay. Bóng hình cao ráo đó, xung quanh luôn có nhiều cô gái vây quanh. Tôi nhận ra một trong số họ.

Tên là Vương Tư Giai, hàng xóm của Ôn Kỳ Hàn, cũng thích anh.

Ôn Kỳ Hàn đi đâu, Vương Tư Giai theo đó, như cái đuôi. Bên cạnh có hai người đang tán gẫu: 'Xem kìa, tôi nói rồi mà, hai người họ chắc có chuyện.''Không thì sao lại cùng đến vườn dâu?' Khóe miệng tôi giật giật.

Ôn Kỳ Hàn là đi cùng tôi mà! Cạch!

Đang tức giận, kéo không cắt vào dâu mà lại cắt vào ngón tay! X—

Tôi hít một hơi. Máu từ đầu ngón tay chảy ra!

Vứt kéo vào giỏ, tôi vội vàng chạy đến chỗ bà chủ.

7

Bà chủ rất tốt, tự tay xử lý vết thương cho tôi. Bà hỏi sao tôi đi một mình: 'Bạn trai cháu đâu?'

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

'Hả?'

'Anh chàng cao ráo đi cùng cháu lúc nãy, không phải bạn trai sao?' Đúng lúc tôi định phủ nhận, ông chủ cười: 'Bạn trai tìm đến rồi kìa.' Chỉ thấy Ôn Kỳ Hàn bước nhanh đến, giọng lo lắng: 'Du Du, có chuyện gì vậy?' Không giấu được, tôi đưa cho anh xem ngón trái bị dán băng cá nhân. Buồn bã nói: 'Em không hái được nữa, anh đi hái với Vương Tư Giai đi.'

Gai xương rồng

'Cô ấy chắc không vụng như em, hái dâu mà còn cắ t vào tay.'

Một tiếng cười khẽ thoát ra, Ôn Kỳ Hàn mắt cong lên, lắc đầu: 'Đợi anh một chút.'

Ôn Kỳ Hàn đóng gói dâu đã hái, thanh toán trước.

Để sang một bên.

Rồi vẫy tay: 'Du Du, lại đây.'

Khi theo Ôn Kỳ Hàn ra khỏi nhà, tôi cảm thấy vô số ánh mắt đổ dồn vào mình, như đang bàn tán về quan hệ giữa tôi và Ôn Kỳ Hàn.

Thấy Ôn Kỳ Hàn không để ý, tôi cũng mặc kệ.

Ngoan ngoãn đi theo anh.

Ôn Kỳ Hàn đưa cho tôi một chai nước, nắp chai được đục vài lỗ.

Ban đầu, tôi không hiểu, đến khi anh chọn một quả dâu to đẹp đưa tôi: 'Giờ em có thể rửa bằng nước rồi ăn luôn.'

Mắt tôi sáng lên: 'Giờ ăn được luôn ạ?'

'Được.'

Sau đó, Ôn Kỳ Hàn hái dâu đưa tôi, tôi rửa rồi ăn.

Ăn mấy quả, tôi nghĩ không thể ăn một mình, cũng rửa một quả đưa Ôn Kỳ Hàn: 'Khá ngọt đấy, anh thử đi.'

Anh cúi xuống, há miệng ăn.

Cả động tác mượt mà, nhưng cảm giác môi anh mềm mại vẫn đọng lại trên đầu ngón tay. Má nóng bừng.

'Kỳ Hàn!'

Vương Tư Giai đột nhiên xuất hiện, liếc tôi đầy cảnh cáo, quay sang cười với Ôn Kỳ Hàn: 'Tưởng anh đi đâu, tìm khắp nơi không thấy.'

Ôn Kỳ Hàn không đáp, tiếp tục đưa dâu vừa hái cho tôi. Anh đưa, tôi liền nhận: 'Cảm ơn anh.'

Vương Tư Giai thấy vậy, cũng cười xin dâu: 'Em cũng muốn ăn!' Ôn Kỳ Hàn mặt lạnh: 'Muốn ăn thì tự hái, không có tay à?' Vương Tư Giai tắc tị: 'Vậy... vậy Lộc Du Du cô ấy...'

'Muốn có bạn trai thì tự kiếm, đừng nhòm ngó của người khác.' Ôn Kỳ Hàn không thèm nhìn, nắm tay tôi dắt đi.

Tôi choáng váng, anh đang nói gì vậy! Rốt cuộc là ý gì đây!