Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Càng đi, tôi càng thấy không ổn. Đây là đâu vậy?

'Được rồi, đừng đi nữa, ngã đấy.' Có người kịp thời kéo tôi lại. Tôi quay người, mắt sáng lên, say khướt: 'Ôn Kỳ Hàn, em tìm thấy anh rồi!' Anh đưa tay, cù nhẹ vào mũi tôi, khóe miệng bật lên nụ cười. 'Tối nay em thật xinh đẹp.'

Được Ôn Kỳ Hàn khen, tôi đắc ý xoay một vòng, suýt ngã, may mà anh đỡ lấy: 'Cẩn thận, ngồi xuống đã.'

Anh ngây người: 'Đẹp.'

'Có bốc lửa không?'

'... Đẹp.'

Tôi nghiêng đầu, dựa vào đó, trừng mắt với Ôn Kỳ Hàn: 'Em hỏi anh, hôm nay em có bốc lửa không? Anh không phải thích gái bốc lửa sao?'

Hình như mới tỉnh ngộ, Ôn Kỳ Hàn dựa vào đó cười lớn, tiếng cười vang rõ.

'Ừ, đủ bốc.'

Ôn Kỳ Hàn đưa tay chỉnh lại tóc cho tôi, rồi dừng trước mặt: 'Du Du, quà sinh nhật của anh đâu?' Tôi gắng gượng mở đôi mắt nặng trĩu, lục trong túi.

Đưa túi nhỏ đã chuẩn bị sẵn: 'Đây, chúc anh sinh nhật vui vẻ!' Ôn Kỳ Hàn đón lấy, mở túi. Lấy ra một mảnh giấy, hơi ngạc nhiên: 'Chắc chắn là tặng anh chứ?'

'Tất nhiên, anh thích không?'

Tôi gật đầu lơ mơ.

Ánh mắt Ôn Kỳ Hàn lấp lánh, sự dịu dàng như hóa thành dòng nước, nhẹ nhàng chảy qua tim tôi: 'Thích, rất thích.'

Giọng nói từ xa vọng lại.

Hơi thở ấm áp phả vào mặt tôi...

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi nằm trên giường ký túc xá, đầu hơi đau. Đêm qua đúng là không nên uống rượu.

Đưa tay gãi đầu, nhưng lại lấy ra một chiếc vòng đội đầu hình mèo? 'Tiểu Vãn, đêm qua cậu còn đeo cho tớ thứ này à?'

Bạn cùng phòng vội áp sát, cười tủm tỉm: 'Tối qua Ôn Kỳ Hàn đưa em về đã thấy em đeo rồi, khai thật đi, hai người tối qua chơi trò gì kích thích thế, còn đóng vai mèo con gợi cảm?' Nhưng tôi hoàn toàn không nhớ chuyện tối qua.

Dù sao, bạn cùng phòng nói tôi đã thành công chinh phục Ôn Kỳ Hàn, còn trêu: 'Bà Ôn, tao đi học trước nhé, bye!'

Lật người, phát hiện món quà định tặng Ôn Kỳ Hàn vẫn còn ở đây! Vậy... đêm qua tôi tặng anh thứ gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

11

Hoạt động hội học sinh.

Tôi đặc biệt đến sớm, còn trang điểm nhẹ nhàng, mặc váy đen, muốn xem thái độ của Ôn Kỳ Hàn.

Chờ mãi, không thấy anh đâu.

Nhưng nghe nói Ôn Kỳ Hàn đã được bố mẹ đón đi, hình như có chuyện gì đó. Cùng đi còn có Vương Tư Giai.

'Họ là thông gia, chắc là để kết hôn thôi.'

'Không trách Vương Tư Giai thích Ôn Kỳ Hàn nhưng chưa thấy cô ta chủ động tấn công, hóa ra hai nhà đã đính ước từ lâu, ai dám theo đuổi Ôn Kỳ Hàn chính là tiểu tam!' Nghe đến đây, tôi cảm nhận được ánh mắt họ đang nhìn mình. Tôi thản nhiên xử lý công việc, đứng dậy rời khỏi hội học sinh. Chỉ là bước ra khỏi đó, bước chân chậm lại.

Lấy điện thoại ra, muốn nhắn tin cho Ôn Kỳ Hàn, nhưng có thể hỏi gì đây? Tôi không phải người của anh, không có tư cách hỏi chuyện riêng.

Gai xương rồng

'Cô Lộc.'

Một người quản gia xuất hiện.

Ông tự giới thiệu là quản gia của Ôn Kỳ Hàn, giờ đưa tôi đi gặp anh.

Nhìn kỹ một lúc, tôi nhận ra ông ta đúng là quản gia của Ôn Kỳ Hàn, từng mang đồ cho anh, nên đi theo. Nhưng vừa rồi bố mẹ Ôn Kỳ Hàn không phải đã đón anh và Vương Tư Giai sao?

Giờ lại cho tôi đi theo?

Đã đến thì tùy cơ ứng biến.

Quản gia dẫn tôi vào một nhà hàng Michelin, chọn vị trí đẹp nhất ở tầng hai, rồi đứng sang một bên, không hiểu ý gì. Tôi ngồi đó giả vờ bình thường.

Lén nhìn xung quanh, quả nhiên là nhà hàng Michelin, nội thất sang trọng. Lúc này, tôi để ý một đôi nam nữ bước vào. Chính là Ôn Kỳ Hàn và Vương Tư Giai.

Vương Tư Giai vui vẻ khoác tay Ôn Kỳ Hàn, thân mật như bạn gái chính thức, còn Ôn Kỳ Hàn mặt lạnh, chau mày, không từ chối.

Tôi nhìn chằm chằm.

Tim đau nhói.

Giọng quản gia vang lên: 'Cô Lộc, phu nhân mời cô đến chủ yếu là muốn cô thấy rõ, thiếu gia và Vương tiểu thư mới là xứng đôi.''Còn người khác... đừng mơ tưởng hão huyền.'

Ý rất rõ, bảo tôi đừng ảo tưởng, gia đình họ không coi trọng tôi. Tôi kìm nén cơn đau trong lòng, mở menu gọi món.

'Mời tôi đến mà không đãi cơm sao? Phu nhân Ôn không keo kiệt thế chứ?' Tôi gọi đại, không đắt không lấy, gói hết mang về. Quản gia đứng bên há hốc.