Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Tôi mang đống đồ ăn ngon về ký túc xá, đút hết cho bạn cùng phòng. Mệt mỏi ngã lên giường.
Bạn cùng phòng ăn ngon lành: 'Nhà hàng Michelin đấy!''Ôn Kỳ Hàn quả nhiên là con nhà giàu, hào phóng thật!' Tôi thở dài: 'Mẹ anh ấy đãi.'
Bạn cùng phòng sửng sốt, thốt lên: 'Hai người đã gặp phụ huynh rồi à? Tiến triển thần tốc nhỉ! Vậy là sau tốt nghiệp sẽ kết hôn à? Tao đặt trước chỗ phù dâu nhé!' Có chuyện cần nói rõ.
Tôi vật lộn ngồi dậy, kể lại sự việc. Bạn cùng phòng tròn mắt.
Lập tức bỏ đồ ăn xuống, nhổ vào thùng rác: 'Cái quái gì thế? Nhà họ có ngai vàng để kế thừa à? Thời đại nào rồi còn đòi môn đăng hộ đối!'
Tôi ra hiệu bạn bình tĩnh, vì giận cũng vô ích. Cô ấy bảo tôi đi hỏi rõ Ôn Kỳ Hàn.
'Suy cho cùng, hai người kết hôn là chuyện của các người, nếu Ôn Kỳ Hàn thích em, kệ bố mẹ anh ta nghĩ gì.'
'Không đơn giản thế đâu...'
Tôi lắc đầu, chống cằm: 'Thực ra quan hệ giữa tớ và Ôn Kỳ Hàn, có lẽ chỉ tốt hơn người khác một chút, không như cậu nghĩ.'
Bạn cùng phòng tìm cho tôi weibo cá nhân của Vương Tư Giai.
Cô ta rất thích khoe cuộc sống, không khó để thấy tính cách khá bốc lửa, có rất nhiều ảnh nhảy bungee, trượt tuyết, lướt sóng.
Bạn cùng phòng nói Vương Tư Giai chỉ đang diễn.
'Có bản lĩnh thì đăng video nhảy bungee, trượt tuyết đi.'
'Chắc là vì Ôn Kỳ Hàn nói thích gái bốc lửa nên cô ta mới cố tình đóng vai thế!' Chợt nhớ ra, phong cách dopamine của tôi, chẳng phải cũng giống Vương Tư Giai sao? Vì người mình thích mà cố trở thành kiểu người họ ưa. Thực ra rất mệt, cũng không vui.
Chi bằng làm chính mình, tự mình vui vẻ mới quan trọng!
Tôi lặng lẽ đứng dậy, thu dọn đống quần áo sặc sỡ, định giặt sạch rồi quyên góp, vì sau này cũng không mặc nữa.
Bạn cùng phòng không nói gì, chỉ thở dài.
Nghĩ đến ngày mai phải đi tập piano, tôi định nói rõ với Ôn Kỳ Hàn chuyện bỏ cuộc, bảo anh tìm Vương Tư Giai làm bạn diễn, để tránh bị dị nghị.
Kết quả, chưa kịp nói, nhà trường thông báo hủy cuộc thi piano.
Điểm chung với Ôn Kỳ Hàn lại ít đi một.
Còn hội học sinh, tôi cố tránh đi, dù sao cũng sắp tốt nghiệp, giao việc lại cho đàn em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
13
Gai xương rồng
Ngày tháng trôi qua.
Ôn Kỳ Hàn cũng không tìm tôi, hình như đã ngầm hiểu, không liên lạc nữa. Tôi tập trung vào học tập.
Nhưng thỉnh thoảng vẫn nhớ đến Ôn Kỳ Hàn, nhớ những kỷ niệm với anh.
Nhìn thư viện yên tĩnh, người qua lại đông đúc, nhưng tôi chưa từng gặp Ôn Kỳ Hàn lần nào, hóa ra trường A lớn thế sao?
Trước đây luôn có thể gặp anh.
'Giai Giai, nghe nói cậu tốt nghiệp là kết hôn, thật không?'
Đang định đi, sau lưng vang lên câu nói, tôi không quay lại, nhận ra giọng Vương Tư Giai: 'Ừ, đúng vậy, chuyện đã định sẵn từ lâu.' Cô ta rất vui, rất đắc ý, như kẻ chiến thắng. Cố ý đến phô trương với tôi.
Khi tôi định đi, họ cố tình chặn lại: 'Lộc Du Du, lúc Giai Giai kết hôn nhớ đến dự nhé!''Lần sau đi.' Tôi thản nhiên đáp, bước ra khỏi thư viện. Phía sau vang lên tiếng chửi của Vương Tư Giai và đám bạn.
Vừa bước ra, tôi nhìn thấy bóng dáng Ôn Kỳ Hàn từ xa, đang hướng đến thư viện, chắc là tìm Vương Tư Giai? Tôi vội quay người đi lối khác.
Ngoảnh lại mấy lần, không thấy Ôn Kỳ Hàn đuổi theo. Tôi chắc anh đã thấy tôi, vì rõ ràng anh sững lại. Chỉ tiếc, tôi đã dừng lại, vẫn không đợi được anh.
Lễ tốt nghiệp.
Tôi không định chơi piano, mà hát một bài, như dấu chấm hết cho thời sinh viên và mối tình đầu.
Lên sân khấu, ánh đèn chiếu xuống.
Vẫn quen tìm Ôn Kỳ Hàn trong khán giả. Mỗi lần đều thấy anh ngồi ở giữa, rất dễ tìm. Nhưng tối nay tôi không thấy anh đâu.
Nghe bạn cùng phòng nói, Ôn Kỳ Hàn đã tiếp quản tập đoàn Ôn, tốt nghiệp sớm, không quay lại trường nữa.
Nhạc dạo vang lên.
'Anh và em như hai thế giới, gần mà xa tít tắp, muốn nắm lấy anh nhưng luôn chênh vênh, vượt ngàn dặm đến trước mặt anh, ngắm nhìn còn hơn nhớ mong vô tận, chờ đợi cả đời để anh nhận ra, rõ ràng anh cũng yêu thế gian này, nhưng lại chẳng ban cho em chút nào...'
Bài hát kết thúc, tôi vẫn chìm đắm.
Nghe thấy tiếng MC, tôi mới cúi chào rời sân khấu.
Cùng bạn cùng phòng đi ăn đêm lần cuối, ngày mai mỗi người một ngả. Cô ấy hỏi: 'Hát cho Ôn Kỳ Hàn à?'
Tôi cười khổ: 'Người thật lòng yêu thích, làm sao nói quên là quên?'