Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

14

Bạn cùng phòng đỏ mắt: 'Du Du, tớ  biết cậu thích Ôn Kỳ Hàn nhiều thế nào, thấy cậu mất ngủ vì anh ta , buồn vì anh ta , vui vì anh ta.'

'Tớ là fan cứng của hai người, nên thật sự không muốn thấy cậu tốt nghiệp trong tiếc nuối.''Đi nói với anh ấy đi.'

'Đôi khi tỏ tình không phải để được yêu, mà là để anh ấy biết, trên đời này có người từng thích anh, để anh biết được tấm lòng em, cũng không uổng phí một tình yêu.' Phải nói bạn cùng phòng rất biết thuyết phục.

Khiến tôi động lòng.

Nhưng tôi vẫn còn rất nhiều lo lắng.

Bạn cùng phòng lại nhắc đến buổi tiệc sau lễ tốt nghiệp: 'Nếu anh ấy thật sự không thích cậu, tối đó đã không cùng cậu điên cuồng như thế.'

'Anh ấy không say, anh ấy tỉnh táo, nghĩa là anh ấy sẵn lòng cùng cậu điên.''Sao cậu vẫn không hiểu?'

Tôi mở miệng, chợt hiểu ra nhiều điều: 'Nhưng anh ấy sắp kết hôn với Vương Tư Giai rồi.'

Bạn cùng phòng chân thành: 'Tớ  không khuyến khích cậu làm kẻ thứ ba, chỉ là chuyện này chưa bao giờ rõ ràng, tất cả chỉ là một phía của Vương Tư Giai.'

'À, Ôn Kỳ Hàn không gọi điện cho cậu sao?'

Tôi lắc đầu.

Không nhớ từ khi nào, tôi đã chặn mọi liên lạc của Ôn Kỳ Hàn. Reng reng!

Điện thoại bạn cùng phòng vang lên.

Tôi liếc thấy tên ghi là Phương Ngôn.

Bạn cùng phòng không né tránh, mà bật loa ngoài: 'Alo nói đi, to đang ăn khuya với Du Du.'

'Cho Du Du nghe máy đi.'

Tôi nhận ra giọng Ôn Kỳ Hàn.

Tim đập lỡ nhịp!

Cầm điện thoại bạn ra ngoài, nhưng không biết nói gì, đứng bên đường nhìn người qua lại, nghe tiếng thở của Ôn Kỳ Hàn bên kia.

Mãi sau, Ôn Kỳ Hàn hỏi: 'Hôm nay em mặc áo màu gì?' Tôi không hiểu, cúi nhìn xuống.

'Áo khoác hồng, quần jeans đơn giản, sao vậy?''Anh tìm thấy em rồi.' Nói xong, điện thoại tắt. Tút tút.

Tôi quay phắt lại, thì bị Ôn Kỳ Hàn ôm từ phía sau, vòng tay mạnh mẽ mà dịu dàng, như ôm ấp báu vật, hơi thở quen thuộc vấn vít bên tai.

Anh cúi đầu vào cổ tôi, tóc đen cọ vào khiến tôi hơi ngứa, toát lên hơi ấm ngọt ngào.

'Du Du, cuối cùng anh cũng có thể chính thức đến tìm em.'

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

15

Vì hai nhà có hợp tác chặt chẽ, hôn nhân là điều tất yếu.

Ôn Kỳ Hàn trước khi tiếp quản công ty đành bất lực, tạm thời nghe theo bố mẹ, ở bên Vương Tư Giai, anh tốt nghiệp sớm vào công ty.

Ngày đêm bận rộn, nhanh chóng nắm quyền.

Đêm được hội đồng quản trị công nhận, anh lập tức chia tay Vương Tư Giai, hủy hôn ước.

Làm xong những việc này, Ôn Kỳ Hàn mới đến tìm tôi.

Anh nói: 'Bài hát em vừa hát, anh nghe thấy rồi.'

'Là hát cho anh sao?'

Nhìn Ôn Kỳ Hàn gầy đi nhiều, mắt tôi cay cay, giọng nghẹn ngào: 'Ừ, vì em nhớ anh.' Ánh đèn neon chiếu lên tóc và đôi mắt anh, phản chiếu ánh nhìn kiên định. Từng chữ: 'Anh cũng nhớ em.'

Trả điện thoại cho bạn xong, Ôn Kỳ Hàn dẫn tôi đi dạo biển. Hóa ra anh còn chuẩn bị pháo hoa rực rỡ. Anh ôm tôi: 'Thích không?''Thích!'

Tôi nắm tay anh, đeo vòng tay cho anh: 'Đây là quà sinh nhật, nhưng hôm đó em quên mang theo.'

Ôn Kỳ Hàn lấy từ túi ra chiếc túi giống hệt, bên trong chỉ có mảnh giấy ghi nét chữ tôi: "Chúc anh sinh nhật vui vẻ, tặng anh chính em!"

Đây là...

Chắc chắn là Tiểu Vãn đánh tráo!

Tôi ngẩng đầu, thấy trong mắt Ôn Kỳ Hàn phản chiếu ánh pháo hoa, dịu dàng hơn cả cảnh vật trước mắt, khiến tôi chới với.

Anh đưa tay gạt sợi tóc bay trên má tôi, cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi. 'Còn nhớ buổi tiệc sau lễ tốt nghiệp không?'

'?'

'Em bảo anh đừng thích gái bốc lửa, hãy thích em, anh đồng ý.'

'???'

Gai xương rồng

Thấy tôi ngơ ngác, Ôn Kỳ Hàn bật cười, nhẹ nhàng búng trán tôi: 'Anh biết mà, em thật sự quên, không phải giả vờ.'

Mặt tôi đỏ chín. Nhưng giờ tôi dần nhớ lại.

'Vậy sao chúng ta lại chạy ra sân vận động?'

Ôn Kỳ Hàn nắm tay tôi, mắt tràn đầy niềm vui: 'Lúc đó anh nói, nếu nhà không đồng ý thì sao.'

Nói rồi, anh kéo tôi chạy, giọng đầy hạnh phúc. 'Em bảo, nếu nhà không đồng ý, em sẽ dẫn anh trốn đi!''Nên anh chạy theo em.'

 

(Hết )