Tôi nhận được một bưu kiện không rõ nguồn gốc, bên trong là một lọ nước hoa tên "kiss" và một tấm thiệp.
Trên thiệp viết: "Xịt nước hoa này, người thích bạn sẽ có ham muốn hôn bạn tăng 100%."
Tôi tưởng đó chỉ là chiêu quảng cáo, nhưng không ngờ lần này từng chữ trên thiệp đều là sự thật.
Tôi chụp ảnh lọ nước hoa đăng lên vòng bạn bè, kèm chú thích: "Bảo bối nào đã bí mật chuẩn bị quà sinh nhật cho tôi vậy? Mau ra nhận đi!"
Nước hoa trong suốt, trên lọ chỉ có tên "kiss", không có bất kỳ họa tiết nào, cực kỳ tối giản. Tôi xịt vài lần lên cổ tay, đưa lên mũi ngửi.
"Không có mùi gì cả, hay là xịt ít quá?"
Tôi xịt thêm vài lần nữa lên cả hai cổ tay, nhưng vẫn không ngửi thấy gì. Lẽ nào bên trong chỉ là nước lã? Trò đùa?
"Bạch Chỉ, nhanh lên! Tiết sau là tiết của Diêm Vương!" Tiếng bạn cùng phòng Tiểu Đường vang lên chưa dứt đã lao ra khỏi cửa.
Tôi hoảng hốt, vội vàng chộp lấy một cuốn sách giáo khoa rồi chạy như bay đến lớp. Cuối cùng, tôi run rẩy ngồi một mình ở dãy cuối, Tiểu Đường cách tôi vài dãy ghế liếc nhìn tôi với ánh mắt "tự cầu phúc".
Không phải chúng tôi ham học nên tranh ngồi đầu, mà là vì Diêm Vương rất thích gọi người ngồi cuối trả lời câu hỏi.
Diêm Vương, tên thật là Tang Hoài, giáo viên dạy Giải tích của chúng tôi, sở hữu khuôn mặt điển trai lạnh lùng đến mức xuất chúng. Cùng với vẻ ngoài khắc kỷ đó, danh tiếng của ổng còn nằm ở kỷ luật lớp học nghiêm khắc và tỷ lệ trượt cao ngất ngưởng vào cuối kỳ. Cứu vớt sinh viên? Không bao giờ.
Đúng giây cuối cùng trước khi chuông reo, Tang Hoài bước vào lớp, quét mắt một lượt rồi vô tình chạm vào ánh mắt tôi. Tôi vội cúi đầu xuống, cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của mình.
"Hôm nay chúng ta sẽ kết thúc phần vi phân, thời gian còn lại làm bài kiểm tra cuối chương, tiết cuối sẽ hỏi bài." Tang Hoài bắt đầu giảng bài một cách rành mạch.
Lúc này tôi mới tuyệt vọng nhận ra mình đã mang nhầm sách Giải tích 1 thay vì Giải tích 2. Nhớ lại lần trước có người mang nhầm sách, khuôn mặt lạnh như băng và lời lẽ cay nghiệt của Tang Hoài, tôi run lên, tự trách mình sao không thể tàng hình.
...
"Được rồi, thời gian còn lại các em tự làm bài tập."
Gai xương rồng
Tôi giả vờ lật một trang bài tập cuối chương và bắt đầu tính toán, cầu nguyện thầm ổng ấy đừng xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trời không chiều lòng người, Tang Hoài bước xuống bục giảng và bắt đầu đi tuần.
Không biết đã bao lâu, tiếng bước chân chậm rãi phía sau ngày càng gần, tim tôi đập mạnh, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Dường như chỉ còn cách tôi một bước chân.
Xem ra chỉ còn cách này...
Tôi cố ý làm rơi cây bút xuống đất, cúi xuống nhặt, định đợi ông ấy đi qua rồi mới đứng dậy.
Nhưng không ngờ một bàn tay nhanh hơn tôi chạm vào cây bút, tay tôi đặt lên mu bàn tay đó.
Tôi theo phản xạ quay đầu lại, cằm bất ngờ bị một bàn tay nắm lấy, trong lúc ngơ ngác, cảm nhận được sự mềm mại ấm áp nơi môi.
Mắt tôi giãn ra, đối diện với đôi mắt đầy dục vọng gần trong gang tấc.
Lưỡi anh ấy mở cánh cửa hàm của tôi, tiến vào như vũ bão, quấn lấy không buông, cuốn đi tất cả không khí trong tôi.
Cả người như rơi vào trạng thái say nhẹ, hỗn loạn mê ly.
Nụ hôn sâu không kéo dài lâu, Tang Hoài dùng ngón tay xoa nhẹ lên đôi môi ướt át của tôi, ánh mắt khó hiểu. Sau đó anh ấy đặt cây bút vào lòng bàn tay tôi, từ từ đứng dậy.
"Cẩn thận đấy." Giọng anh ấy lạnh lùng như thường lệ, nhưng pha chút khàn khàn khó nhận ra.
"Cảm... cảm ơn thầy..."
Tôi liếc nhìn xung quanh, may mắn là mọi người dường như đang chăm chú làm bài, không ai để ý đến cảnh tượng kích động ở cuối lớp.
Những tiết học sau đó, Tang Hoài bất ngờ không gọi ai ở cuối lớp trả lời câu hỏi. Tôi thoát nạn.
Nhưng trái tim đập thình thịch vẫn không thể bình tĩnh lại.
Đầu óc không ngừng lặp lại cảnh Tang Hoài hôn tôi sau bàn học.
Tại sao anh ấy đột nhiên hôn tôi, mà còn là kiểu... hôn lưỡi nữa...