Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng chuông tan học vừa vang lên, tôi đã ba chân bốn cẳng chạy mất, ánh mắt nóng bỏng phía sau chỉ biến mất khi tôi rẽ vào góc hành lang.
Thật không biết là tôi điên rồi hay thế giới này điên rồi.
"A!"
Trong lúc mải suy nghĩ, mũi tôi đ.â.m vào một thứ gì đó cứng ngắc, đau đến mắt cay xè.
"Đi mà không nhìn đường cơ đấy." Giọng nói lười biếng quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu.
Người đó nhẹ nhàng xoa xoa mũi cho tôi.
"Chu Độ?" Tôi chớp mắt vài cái, nuốt nước mắt vào, nhìn rõ người trước mặt.
Mái tóc đỏ nhuộm phá cách, làn da nâu, đặc trưng nổi bật như vậy ngoài thanh mai trúc mã của tôi ra không thể có người thứ hai.
Hắn nhướng mày: "Vội vàng như vậy, có phải đang bị ai đuổi không?"
"...Không có." Ánh mắt tôi hơi chớp liên tục.
"Tôi nhớ hôm nay em không có tiết nữa nhỉ, đi nào, đến sân bóng rổ rót nước cho anh." Chu Độ thoải mái khoác vai tôi, không cho tôi từ chối, kéo tôi đến sân bóng.
Tôi bị ép ngồi ở hàng ghế đầu, Chu Độ phóng khoáng cởi áo khoác ném chính xác lên đầu tôi.
"Giữ hộ anh."
Tôi cảm nhận được một bàn tay to xoa xoa đầu tôi qua lớp áo.
Kéo áo khoác xuống, tôi cảm thấy ánh mắt như kim châm đang nhìn mình.
Không cần nói, chắc chắn là fan của Chu Độ.
Tiếng còi vang lên, những ánh mắt đó cuối cùng cũng rời khỏi người tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn Chu Độ uyển chuyển trên sân, ánh mắt sắc bén, dẫn bóng qua người không chút do dự, tôi buộc phải thừa nhận hắn có tư cách được người khác yêu thích.
Cuối cùng, đội của Chu Độ thắng áp đảo.
Tôi đưa nước cho hắn, hắn ngửa cổ uống ừng ực, mồ hôi lấm tấm chảy dọc theo yết hầu, chỉ trong chốc lát đã uống hết sạch chai nước.
Hắn nhìn tôi cười ngạo nghễ: "Cú ném ba điểm của anh ngầu không?"
"Bình thường." Tôi trả lời không chút biểu cảm, đã cãi nhau hơn chục năm thì đương nhiên không thể khen.
"Trên người em chỉ có cái miệng là cứng thôi."
Tôi khịt mũi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Đi nào, đợi anh ở ngoài phòng thay đồ, năm phút tắm qua rồi dẫn em đi ăn lẩu."
Vì lẩu, tôi ngoan ngoãn đợi ở ngoài phòng thay đồ.
Nhưng mười phút trôi qua, mọi người đã về hết, Chu Độ vẫn chưa ra.
"Chu Độ, xong chưa?" Tôi gõ cửa phòng thay đồ.
Cửa mở ra trong chớp mắt, một lực kéo tôi vào trong, cửa nhanh chóng đóng lại.
Tôi bị ép vào cửa, hai cổ tay bị một tay khóa trên đỉnh đầu, tay kia chống bên tai.
Mũi tôi ngửi thấy mùi hương bạc hà nhẹ nhàng.
"Chu Độ!" Phòng thay đồ hơi tối, nhưng tôi biết người đang đè lên mình là hắn.
"Lại muốn chơi trò gì hả?!" Hắn luôn thích trêu chọc tôi.
Chu Độ im lặng một lúc, không khí trở nên kỳ lạ.
"Vừa gặp anh đã phát hiện, môi em hơi sưng, bị ai hôn à?" Giọng hắn rất lạ.
Tôi hơi hoảng.
Rõ ràng đến vậy sao?
"Không có, chỉ là hơi nóng trong người thôi." Tôi trả lời gượng gạo.
"Vậy à." Chu Độ hỏi lại với giọng khó hiểu.
"Đương nhiên, anh cũng biết em đâu có bạn trai."
Tôi cảm nhận hắn tiến lại gần, hơi thở phả vào cổ tôi, khẽ ngửi.
"Em thơm quá."
Gai xương rồng
Thơm? Tôi chẳng ngửi thấy gì cả.
Môi dưới đột nhiên bị hút, cảm giác tê tê, đầu óc tôi trống rỗng.
Chiếc lưỡi ướt mềm cuốn lấy đầu lưỡi tôi, nhảy điệu samba nồng nhiệt nhất, quấn quýt rồi chia ly.
Đến khi tôi thở không nổi phát ra tiếng "ưm", Chu Độ mới thả tôi ra.
Điên rồi! Thật sự điên rồi!
Tôi giẫm mạnh lên chân hắn, nhân lúc hắn đau đớn đẩy mạnh ra, chạy mất không ngoảnh lại.
Sợ bị Chu Độ chặn, tôi đành bắt taxi rời khỏi trường, đến căn hộ thuê.