Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Tôi bước vào thang máy, đầu óc rối như tơ vò. Lẽ nào, lọ nước hoa đó...

"Đợi đã."

Một bàn tay trắng muốt, gọn gàng chặn cánh cửa thang máy sắp đóng lại. Cửa mở ra, ánh mắt tôi và người kia chạm nhau.

"Chỉ Chỉ, hôm nay em tan học sớm thế?"

Là Phong Hào - hàng xóm của tôi. Nhà thiết kế thời trang tài năng mới về nước, luôn nhiệt tình lấy tôi làm nàng thơ tìm cảm hứng.

"Ừ, hôm nay em chỉ có một tiết." Tôi cười với anh ta.

"Một ngày không gặp, Chỉ Chỉ lại xinh hơn rồi." Anh ta chớp đôi mắt đào hoa đa tình, không ngừng trêu chọc tôi.

"Không đẹp bằng anh Hào đâu."

Gương mặt Phong Hào vô cùng tinh xảo, mái tóc hơi dài, xứng đáng với từ "đẹp". Anh ta nắm tay tôi thân mật:

"Chiếc váy lần trước đã hoàn thành, anh rất nóng lòng muốn em mặc thử, nàng thơ của anh."

Vừa lúc thang máy đến tầng 7, anh ta kéo tôi vào căn hộ của mình.

Từ xưởng thiết kế, anh lấy ra một chiếc váy đưa cho tôi, rồi đẩy tôi vào phòng tắm thay đồ.

Thay thì thay, nhưng...

"Anh vào làm gì?" Tôi trừng mắt nhìn Phong Hào.

Anh ta làm bộ ngây thơ: "Chiếc váy này hơi khó mặc, khóa kéo ở sau lưng, anh vào giúp em."

"Không cần, ra ngoài!"

Tôi thẳng thừng đá anh ta ra khỏi phòng tắm.

Về sau tôi phát hiện Phong Hào nói đúng, chiếc váy này thật sự khó mặc, tôi kéo khóa được nửa lưng thì không lên nữa, tóc còn bị mắc vào.

Tôi xốc cổ váy bước ra, tức giận nói với Phong Hào:

"Váy này thiết kế không hợp lý."

Anh ta mỉm cười hiểu ý, tiến lại gần: "Không sao, anh giúp em."

Anh đi vòng ra sau lưng tôi, nhẹ nhàng gỡ từng sợi tóc ra. Ngón tay khẽ chạm vào da thịt, cơ thể tôi run lên.

Tiếng cười khẽ vang lên sau lưng: "Chỉ Chỉ nhạy cảm quá."

"Đừng nói nhảm, kéo nhanh lên!"

"Đừng nóng, xong ngay." Giọng anh trầm xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Không biết bao lâu sau, tóc tôi cuối cùng được giải thoát. Nhưng Phong Hào vẫn chưa chịu kéo khóa.

Tôi vừa định hỏi, thì cảm nhận được một nụ hôn nóng ẩm in lên lưng trần.

Tôi đứng chôn chân.

"Chỉ Chỉ thơm quá."

Thở dài xong, anh kéo khóa lên.

Phong Hào xoay người tôi lại, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và say mê không che giấu.

"Quả nhiên là nàng thơ của anh, quá đẹp."

Giọng anh như ngâm thơ ca ngợi.

Ngay sau đó, anh thu lại nụ cười, ánh mắt đóng đinh vào đôi môi tôi.

"Nếu có thể mãi mãi chỉ là nàng thơ của anh, thì tốt biết mấy."

Phong Hào nói từng chữ, khí thế trở nên nguy hiểm.

"Anh Hào..." Giọng tôi run nhẹ.

Anh lại nở nụ cười, thu hồi khí thế đáng sợ, nhanh đến mức như thể tôi vừa hoa mắt.

"Chỉ Chỉ bị nóng trong à, môi hơi sưng."

"Ừ... đúng vậy." Tôi gật đầu cứng nhắc.

"Suýt nữa tưởng bị ai hôn rồi, sợ có người lén lút cướp mất nàng thơ của anh."

"Ha... làm sao có chuyện đó..."

"Chi bằng..." Phong Hào chuyển chủ đề, "Chỉ Chỉ làm bạn gái anh đi."

Thật... thật đột ngột!

Tôi mở to mắt: "Gì cơ?"

Gai xương rồng

"Vậy em có thể dọn đến ở cùng anh, anh sẽ có nguồn cảm hứng bất tận."

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, khóe miệng cười nhưng giọng điệu rất nghiêm túc.

"Em..."

"Không sao, Chỉ Chỉcó thể suy nghĩ thêm vài ngày."

Cuối cùng khi trở về phòng, đầu óc tôi vẫn còn choáng váng.

Quá kỳ lạ, dù là Tang Hoài, Chu Độ hay Phong Hào, đều quá kỳ lạ.