Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đang suy nghĩ vẩn vơ, tiếng gõ cửa đều đặn vang lên.
"Chu Độ đến nhanh thế?" Tôi ngạc nhiên mở cửa, nhưng người đứng ngoài lại là Phong Hào - gương mặt điển trai vẫn nở nụ cười quen thuộc.
"Anh Hào? Em quên gì à?"
Anh nhướng mày: "Không, anh chỉ muốn hỏi em đã suy nghĩ xong chưa - làm bạn gái anh."
"Ơ?! Không phải bảo cho em vài ngày sao?"
"Anh đổi ý rồi." Anh cười, nhưng chưa kịp nói tiếp thì một bàn tay lớn đã kéo tôi vào lòng.
"Xin lỗi, cô ấy đã có bạn trai."
Chu Độ xuất hiện như một con sói bảo vệ lãnh địa, tay ôm chặt eo tôi, ánh mắt cảnh giác với Phong Hào.
Nhưng vị hàng xóm này chỉ cười: "Chỉ Chỉ không ngại có thêm một bạn trai chứ?"
Tôi suýt ngất: "Không không không—"
"Không ngại?" Chu Độ bóp nhẹ eo tôi đe dọa.
"Một người là đủ rồi!"
Phong Hào thở dài: "Lần sau có nhu cầu thì tìm anh nhé." Rồi bước đi, để lại câu nói khiến Chu Độ gầm gừ: "Đừng mơ!"
Quán mì ký ức
Chu Độ đưa tôi đến quán mì bò hồi cấp ba - nơi hai đứa thường trốn học tối đến ăn. Bà chủ quán vẫn nhận ra chúng tôi, còn nháy mắt hỏi: "Cuối cùng cũng yêu nhau rồi hả?"
Tôi đỏ mặt, nhưng Chu Độ chỉ im lặng gọi hai tô mì - một không hành không ngò, một thật nhiều ớt.
"Ăn đi, xem có giống hồi xưa không."
Ký ức ùa về...
Hồi đó, Chu Độ hay đợi tôi dưới cầu thang, dắt tôi trèo tường ra quán. Lần đầu nếm thử, tôi reo lên: "Ngon quá!"
Anh chống cằm nhìn tôi, mắt sáng rực: "Tối nào anh cũng đưa em đến."
"Nhưng trèo tường sợ lắm..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Anh sẽ đỡ em." Gương mặt tuổi teen đầy kiêu hãnh. "Dù em nặng như heo, cơ bắp anh cũng đỡ được."
"Ai nặng?!"
Cứ thế, mỗi tối anh đều giữ lời, đôi tay vững chãi khiến tôi tin tưởng tuyệt đối.
Lời tỏ tình thật lòng
"Thực ra... anh từng tỏ tình với em hồi tốt nghiệp." Chu Độ bỗng nói.
Gai xương rồng
Tôi sửng sốt. Nhớ lại cuộc gọi đêm đó - tiếng ồn xung quanh, giọng anh run nhẹ: "Bạch Chi, anh thích em."
Nhưng khi nghe thấy tiếng bạn bè cổ vũ "Đồng ý đi, thua cá cược mà!", tôi tưởng anh chơi khăm.
"Em đã nghĩ anh đang chơi trò..."
"Anh cố ý thua cá cược." Anh cúi đầu. "Chỉ để có cớ nói ra."
Ngón tay gõ nhịp trên bàn - thói quen khi căng thẳng.
"Quán mì này là nơi bà chủ khuyên anh 'yêu thì phải thẳng thắn'."
Rồi bất ngờ, Chu Độ nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, mắt không chớp:
"Bạch Chi, anh thích em từ rất lâu rồi."
"Em làm bạn gái anh nhé?"
Tim tôi đập thình thịch.
Hóa ra... sự an tâm mỗi lần trèo tường, niềm vui khi thấy anh trên sân bóng, cả nỗi ghen tuông vô cớ - đều là tình cảm từ lâu mà không dám thừa nhận.
Tôi gật đầu: "Em đồng ý."
Chu Độ thở phào, cười rạng rỡ như cậu thiếu niên năm nào.
"Vậy giờ em giải thích đi..." Anh nháy mắt. "Sao môi lại 'sưng' thế?"
Tôi vội vàng đẩy tô mì về phía anh: "Ăn đi, nguội mất rồi!"
(Kết thúc nhánh Chu Độ.)