Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho nên tôi phải nấp trong tối cho hắn một ít cơ hội, lúc cần thiết còn phải giúp hắn làm lại cuộc đời.

Nếu như Lục Ngạo Thiên có bản lĩnh lại tạo ra được chút thành tựu mới, khi đó chắc hắn cũng hiểu, cái gọi là tổng tài bá đạo không phải là kiểu đối xử với phụ nữ gọi thì đến đuổi thì đi, nói mấy câu ngớ ngẩn "Em đang đùa với lửa" gì gì đó.

Có điều, cái này phải xem vận may của hắn mới được.

Xong mấy việc này, tôi cho mình nghỉ xả hơi, xuất ngoại thăm thú một vòng.

Lúc nhận được điện thoại của Tô Kiều, tôi còn đang ở Pháp xem show thời trang nam.

Cô ấy lời ít ý nhiều: "Về đi, họp đại hội cổ đông, đặt ra mục tiêu mới."

Thế là tôi không thể làm gì khác hơn là tạm dừng việc du hành vòng quanh thế giới.

Trong biệt thự Lục gia, à không, biệt thự của tôi.

Tô Kiều, Tống Ngôn ngồi trong sân uống rượu ngắm hoàng hôn.

Tôi mở bức tranh của Hứa Liên Liên gửi về từ Milan.

Một tháng trước cô ấy ở triển lãm tranh cá nhân đầu tiên, một phát vang danh.

Mà tôi nhờ vào 10% lợi nhuận của lần này cũng kiếm được một khoản kếch xù.

Hứa Liên Liên gửi bức tranh hot nhất cho tôi.

Tôi mở ra xem, có chim câu trắng, có người, có biển rộng.

Nhưng mà trừu tượng quá tôi nhìn không thấm.

Hứa Liên Liên nói bức tranh này tượng trưng cho tôi, chính tôi bảo cô ấy đi ra ngắm nhìn thế giới bên ngoài.

Tô Kiều gõ bàn: "Được rồi, nói chuyện nghiêm túc."

Cô ấy cắt tóc ngắn, trang điểm tinh tế, vẻ mặt khí thế vênh váo: "Kế hoạch giai đoạn tới của công ty, hai người xem đi."

Tôi đẩy tài liệu trả về: "Khỏi, tôi tin cô."

Tống Ngôn cũng bắt chước tôi: "Cô biết đấy, mấy thứ này tôi dốt đặc cán mai."

Tống Ngôn bây giờ không còn là người không có cảm giác tồn tại nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thiết lập nhân vật của hắn khiến người ta dễ ngó lơ, thế là hắn quất một cây đồ vàng chóe, tai gắn mấy cái khuyên, còn nhuộm hẳn quả đầu hồng nhạt.

Bây giờ hắn đi tới đâu cũng làm tiêu điểm của đám đông.

Tôi chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái liền nhắm mắt lại.

Tống Ngôn bất mãn: "Chị có ý gì?"

Tôi: "Anh phối đồ chói mù mắt tôi rồi này."

Tống Ngôn: "..."

Tô Kiều ngồi bên phá lên cười.

Tôi nói với Tô Kiều: "Thực ra cô không cần chia cổ tức cho bọn tôi nữa đâu, những thứ này đều là sản nghiệp do một tay cô tạo dựng, bọn tôi chẳng giúp được gì. Bây giờ tôi và Tống Ngôn cũng có sản nghiệp riêng của mình, tôi đầu tư, anh ta làm truyền thông, không thiếu tiền."

Tô Kiều nhún vai: "Tiền mà, không ai thiếu tiền, nhưng tôi thiếu bạn bè. Tôi muốn dùng tiền trói buộc hai người, dù sao lợi ích mới là vĩnh cửu, đúng không?"

Tôi thực sự rất muốn lôi Lục Ngạo Thiên không biết đang ở xó nào tới đây nghe giảng.

Xem người ta giác ngộ tư tưởng kìa.

Mấy người không nói tiền bạc chỉ nói tình cảm đều là lừa đảo sất.

Tô Kiều gấp tài liệu lại, chính thức thông báo: "Vậy thì quyết định vậy nhé, tới đây tôi sẽ đoạt tập đoàn Tô thị vào tay, tôi muốn biến Tô thị thành Tô của Tô Kiều tôi, muốn cho đám đàn ông kia nhìn thấy, tôi không thua bất cứ người nào."

Tống Ngôn vỗ tay nhiệt liệt, nâng ly rượu lên: "Nào! Cụng ly!"

Tôi: "Mừng tự do."

Tô Kiều: "Mừng quyền lực."

Tống Ngôn: "Mừng chúng ta."

Cạn ly!

Lúc này hoàng hôn đã tận, mà hành trình của chúng tôi còn tiếp tục.

Cho dù chúng ta ở trong nghịch cảnh thế nào, đều nhất định phải nhớ...

Xin hãy luôn cứu rỗi bản thân khỏi nguy nan.

Hoàn.