Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhân viên đấu giá nói: "60 triệu lần thứ nhất, 60 triệu lần thứ hai..."
Lục Ngạo Thiên cắn răng: "65 triệu!"
Hắn nói gì đó với trợ lý, trợ lý chạy tới chuyển lời cho tôi: "Trần tiểu thư, Lục tổng nói cô đang đùa với lửa..."
Tôi dứt khoát nâng giá: "80 triệu!"
Rất tốt, đồ ngu, anh đã thành công chọc giận tôi.
Làm xong thủ tục bước ra khỏi sàn đấu giá.
Chỉ thấy Lục Ngạo Thiên đứng cạnh xe, nôn nóng bất an chờ đợi.
Thấy tôi đi ra, hắn lập tức đi tới nói: "Rốt cuộc em là ai?"
Tôi thở dài, vẻ mặt phức tạp: "Anh biết thương nhân Hoa kiều đào được mỏ dầu lớn ở châu Phi năm ngoái không?"
Lục Ngạo Thiên ngạc nhiên: "Không phải là... không phải là..."
Tôi gật đầu: "Đúng vậy, tôi không có quan hệ gì với anh ta cả."
Lục Ngạo Thiên: "..."
Tôi trưng ra vẻ mặt gợi đòn, giang tay ra: "Tôi chỉ là một kẻ thành công bình thường không có gì đặc biệt, anh cho rằng tất cả mọi người đều giống như anh, ăn rồi không lo làm việc đàng hoàng, yêu đương một phát là có thể làm nhân vật chính, của cải đầy nhà sao?"
Tựa như hắn không hiểu tôi đang nói gì.
Nhưng rất nhanh hắn đã hiểu.
Không có mảnh đất này, Lục gia không có cơ hội nào khác để cứu vãn nữa, tài chính vừa trục trặc, đối thủ khắp nơi hè nhau xông tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Như kền kền thấy xác c.h.ế.t bắt đầu phân chia sản nghiệp Lục gia.
Ngay cả Tô Kiều cũng nhờ tôi chỉ điểm mà húp được một chén canh.
Bảy tháng sau, Lục gia phá sản.
Căn biệt thự kia của Lục Ngạo Thiên bị phát mãi, tôi cho mua lại.
Ngày Lục Ngạo Thiên dọn đi, tôi đến xem nhà.
Hắn ủ rũ chán chường, không còn vẻ kiêu ngạo ngày xưa, nhìn thấy tôi thì càng hoang mang:
"Tôi không hiểu, trước kia tôi thật lòng với em, không có nữ nhân nào có thể từ chối tôi..."
Ôi trời, lại nữa rồi.
Tôi ngoáy ngoáy lỗ tai: "Ừ đúng đúng đúng, bởi vì tôi là đàn ông."
Hắn nhìn tôi đầy hoài nghi: "Tôi đắc tội với em ở đâu à?"
Hỏi hay lắm.
Tôi chân thành nhìn hắn lắc đầu: "Không có, anh quên mất tôi là bác sĩ à? Chỉ là từ lâu tôi đã nhìn ra anh bị bệnh tổng tài bá đạo nghiêm trọng, bệnh này phải chữa, chỉ cần anh mất hết tài sản, không còn là tổng tài thì tự nhiên không mắc căn bệnh quái ác này nữa."
Phương án trị liệu này của tôi không có vấn đề gì nhỉ?
Hoàn toàn không có vấn đề gì.
Nhưng mà sau khi Lục gia phá sản, tôi cũng không thể kệ thây hắn được.
Lỡ như Lục Ngạo Thiên có một trái tym mong manh íu đúi, nghĩ không thông t.ự s.á.t thì phải làm sao?