Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Ngạo Thiên sốt ruột đi tới đi lui trong phòng, mặt mũi âm trầm:

"Em yên tâm, anh nhất định sẽ chữa khỏi cho em, em đừng hòng nghĩ tới việc rời xa anh!"

Tôi thừa dịp hắn không để ý lườm một phát.

Đại ca, cảm vặt thôi mà anh làm gì thấy ghê vậy?

Tôi lấy một hộp thuốc cảm trong hộp thuốc ra:

"Không có gì nghiêm trọng cả, ngày uống hai lần…"

Lục Ngạo Thiên lập tức ngắt lời tôi: "Nữ nhân của tôi chưa bao giờ phải uống thứ thuốc rẻ tiền như thế, cô còn không thèm khám thử xem nữa, coi thường tôi hả?"

Tôi trầm mặc một lát, sau đó thay một vẻ mặt khác:

"Bệnh này, rất khó điều trị.:

Lục Ngạo Thiên: "Cô cứ việc nói."

Tôi liệt kê cho hắn một danh sách: "Trước tiên, anh phải dẫn Hứa tiểu thư đi kiểm tra tim phổi, khám ngoại tổng quát, khám phụ khoa tổng quát, xét nghiệm huyết trắng, đo dịch tế bào, khám tai mũi họng, làm điện tâm đồ, xét nghiệm máu, đo đường huyết lúc đói, khám chức năng gan thận, đo lượng cholesterol trong máu, đo mỡ m.á.u và tầm soát dị tật thai nhi.

Nói xong một tràng dài, tôi lấy hơi một phát rồi nói tiếp:

"Tiện đường đi khám mắt luôn."

Dù sao anh ngu đến cỡ đó mà cô ta còn nhìn không ra, rất khó để người ta không nghi ngờ mắt mũi có bình thường không.

Lục Ngạo Thiên cau mày hỏi quản gia bên cạnh: "Nhớ hết rồi chứ?"

Quản gia gật đầu: "Nhớ hết rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nghe tiếng nói tôi mới phát hiện trong phòng có một vị quản gia hầu như không có cảm giác tồn tại.

Anh ta có vẻ chưa lớn tuổi, nghiêm túc thận trọng.

Khoan…

Có phải khóe miệng anh ta đang giật giật không vậy.

Không phải đang cười trộm đấy chứ?

Tôi định thần nhìn kỹ lại thì không thấy có gì khác thường.

Lục Ngạo Thiên nhìn tôi, ánh mắt đầy tán thưởng: "Bác sĩ Trần không hổ là người tôi tín nhiệm, cô rất chuyên nghiệp."

Tôi gật đầu mỉm cười: "Đúng vậy."

Tôi chuyên nghề giám định bệnh ngu.

Bệnh viện còn không trích hoa hồng cho tôi, đúng là cạn lời mà.

Dặn dò xong xuôi, tôi chỉ vào cái máy lạnh: "Nếu có thể tắt máy lạnh 15 độ đi thì Hứa tiểu thư sẽ nhanh khỏe hơn nữa."

Há.

Lần này chắc chắn tôi không nghe nhầm, tên quản gia kia đang cười trộm.

Trời vừa sáng, Hứa Liên Liên đã bị Lục Ngạo Thiên xách đi làm xét nghiệm.

Dựa theo hướng đi của cốt truyện, lần này ở trong bệnh viện cô ấy sẽ nghe được tin vỉa hè, Lục Ngạo Thiên sắp kết hôn với thiên kim của tập đoàn Tống thị.

Hứa Liên Liên lúc ấy đau lòng gần chết, lén chuồn ra khỏi bệnh viện dông thẳng một mạch.

Lục Ngạo Thiên vừa sốt ruột vừa tức giận, thề lật tung cả thành phố lên cũng phải tìm cho được cô ấy.