Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi nam nữ chính đang diễn cảnh em trốn anh tìm, em chạy đằng trời cũng không thoát thì tôi đang chở một xe đầy bình sứ hàng nhái đi về phía biệt thự.

"Bác sĩ Trần đang làm gì vậy?"

Cô giúp việc trong biệt thự đột nhiên gọi tôi, tôi sững người, còn chưa biết chế ra lý do gì đây, thì đột nhiên có một thanh âm lạnh nhạt vang lên.

Đó là tên quản gia nọ, hắn bình tĩnh giải thích: "Bác sĩ Trần rất chú trọng đến sức khỏe, chỗ chúng ta không có tạ tay nên cô ấy đành phải cầm bình hoa tập đỡ."

Tôi: "..."

Người giúp việc vội vàng xin lỗi: "Tôi sơ suất rồi, vậy để tôi dặn người chuẩn bị cho bác sĩ Trần."

Cô ấy đi rồi, quản gia mới nhìn tôi từ trên xuống dưới: "Tôi biết cô cũng xuyên sách, cô muốn đổi đồ cổ trong biệt thự đem đi bán sao? Đừng giả ngu, Lục Ngạo Thiên tuy ngu nhưng biệt thự này thường xuyên có người đến, chỉ cần có chút kiến thức đều có thể phát hiện hàng nhái."

Tôi nở một nụ cười bí ẩn nhìn hắn, tiếp tục bưng đồ cổ giả của tôi.

Sau đó thay hết đồ thật thành đồ giả không chừa cái nào.

Hai giờ sau, Lục Ngạo Thiên nổi giận đùng đùng quay về biệt thự.

Hắn đi quanh phòng khách vừa giận vừa cười, bất lực phẫn nộ: "Nữ nhân đáng c.h.ế.t này! Em dám chạy! Thế mà em dám bỏ chạy!"

Tôi ở bên cạnh tận tình khuyên nhủ: "Lục tổng bớt giận, không cần lo cho Hứa tiểu thư, nói không chừng giờ cô ấy đã rời khỏi thành phố A, tự do như chim trời rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bị tôi khích, Lục Ngạo Thiên càng giận dữ.

Hắn đột nhiên đạp một phát vào sô pha.

"Em ấy còn mang đứa con của tôi trong bụng! Có thể chạy đi đâu chứ! Tôi nhất định phải đưa em ấy về!"

Tôi hét lên kinh hãi: "Lục tổng cẩn thận một chút, đừng đụng vào mấy bình hoa này, Hứa tiểu thư thích mấy chiếc bình này nhất, vỡ rồi thì tiếc lắm."

Nghe vậy, Lục Ngạo Thiên trực tiếp cầm lấy một bình hoa đập mạnh xuống, bình hoa vang lên tiếng vỡ nát.

Hắn muốn rách cả mí mắt, bắt đầu cười to: "Sao em ấy dám! Sao dám rời xa tôi chứ!"

Miệng nói một chữ, hắn lại đập một cái bình hoa.

Chưa tới nửa tiếng, phòng khách đã biến thành một đống lộn xộn.

Lục Ngạo Thiên vừa nhấc chân đi lên lầu vừa nói: "Tôi không muốn thấy những đồ vật có liên quan đến nữ nhân kia ở đây nữa, Tống Ngôn, dọn hết những thứ vớ vẩn này đi."

Tôi đứng trước cửa, dùng hết sức cấu vào thịt mình để không bật cười.

Giàu rồi, giàu rồi.

Còn quản gia Tống ngôn nhìn lướt qua đống mảnh vỡ của đồ giả, chậm rãi thốt ra hai chữ:

"Trâu bò."