Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Lên xe, khi tôi chỉnh ghế lái, Khương Dịch giật phăng cà vạt, ném ra ghế sau.

Khương Dịch thực ra không uống được nhiều rượu, mỗi lần đi tiếp khách, một ly là đủ say.

Mật ong giải rượu, nhưng anh cho là ngọt quá, luôn không chịu uống.

Khương Dịch thả người trên ghế, áo sơ mi cởi hai cúc, n.g.ự.c ửng hồng phập phồng, quan trọng là — chưa thắt dây an toàn.

"Trên GPS có địa chỉ nhà không? Thắt dây an toàn, em đưa anh về." Mặt tôi đỏ bừng, đẩy nhẹ anh.

Khương Dịch không động đậy, chắc say quá rồi.

Tôi đành nghiêng người với tới, nhưng tay lại chạm phải n.g.ự.c nóng hổi của anh.

Thật... không cố ý.

Sau một hồi vật lộn, cuối cùng cũng đưa được Khương Dịch về phòng.

Tôi mệt lả, đành nằm xuống nghỉ, trong đêm tối, hơi thở của chúng tôi quấn quýt.

Khương Dịch nằm ngay sát tôi, mờ ảo, trùng khớp với chàng trai trong giấc mơ.

Tôi không kìm được, cúi xuống hôn nhẹ lên má anh, đúng lúc anh mở mắt.

Ánh mắt chúng tôi gặp nhau, đôi mắt anh mê hoặc, khiến người ta say đắm.

Tôi thua cuộc: "Em... em gọi xe về."

Anh đưa tay che mắt, thở dài: "Khuya rồi, phòng khách sạch sẽ ở tầng hai, phòng đầu tiên bên phải, mai hãy đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Biệt thự của Khương Dịch quá xa, tôi không từ chối.

Trước khi đi, tôi hỏi thăm: "Anh có muốn uống nước mật ong không?"

Mãi sau anh mới lên tiếng: "Phiền em."

Bên bồn rửa có nhiều bộ đồ ăn dành cho trẻ em, đáng yêu vô cùng, hũ mật ong để sâu trong tủ, bên cạnh là rượu trắng và hoa tiêu quen thuộc, mỗi khi tôi đau răng, anh đều bảo tôi ngậm tăm tẩm rượu hoa tiêu.

Ninh Ninh cũng hay đau răng giữa đêm à? Nhớ lại, cái tên "Ninh Ninh" anh gọi rất dịu dàng, có lẽ... gia đình họ rất hạnh phúc.

Tôi pha cho mình một ly thuốc cảm, rồi đưa ly mật ong cho anh.

"Nè, uống xong đi ngủ sớm, say rượu đừng tắm."

Ánh mắt anh dừng lại trên ly mật ong trong tay tôi, mãi sau mới ngẩng đầu lên hỏi: "Lâm Khanh Khanh, em có người không thể quên không?"

Tất nhiên là có.

Anh ấy ngay cả nắm tay cũng phải xin phép tôi.

Gai xương rồng

Anh ấy sẽ đưa hoa tiêu giảm đau khi tôi đau răng giữa đêm.

Anh ấy lái xe đến tận đầu kia thành phố chỉ để mua cho tôi hạt dẻ nướng.

Anh ấy đưa tôi vào kế hoạch của mỗi ngày trong tương lai.

...

Nhưng người anh không thể quên, lại không phải tôi.