Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Phòng ở tầng hai như có người chuyên dọn dẹp, tủ sách trắng không một hạt bụi.

Khương Dịch nói tầng hai là phòng khách, nhưng bày trí trong phòng rõ ràng giống hệt phòng cũ của tôi.

Chẳng lẽ anh đối xử như vậy với mọi vị khách?

Tôi tắm nước nóng, trằn trọc suốt đêm với những giấc mơ.

Mơ thấy Khương Dịch đeo chiếc nhân khắc tên tôi vào ngón áp út của tôi.

Mơ thấy Khương Dịch ôm eo tôi, hỏi tôi nên chọn giường em bé màu hồng hay xanh.

Mơ thấy tôi lật từ điển hỏi Khương Dịch, đặt tên con là Ninh Ninh được không?

Mơ thấy tôi biến thành cô gái tên Doãn Vy, lớn lên trong trại trẻ mồ côi, trở thành bồ công anh cô độc giữa thành phố, không ai thương, không ai yêu.

...

Giấc mơ hoang đường, chẳng có chút logic nào.

Tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.

Khương Dịch và Ninh Ninh ngồi quanh bàn ăn dưới nhà, đang nói chuyện gì đó, Khương Dịch thay bộ vest xám khói, chiếc nhẫn trên tay biến mất.

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng."

Hai người đồng thời chào tôi, tôi véo má Ninh Ninh, ngồi xuống cạnh cậu bé.

Gai xương rồng

Khương Dịch đẩy đĩa đồ ăn về phía tôi: "Bánh sandwich, được không?"

Tôi gật đầu, ăn vội vàng.

Hồi đi học, tôi thích nhất bánh sandwich ở căng tin tầng hai, chỉ bán giới hạn nên càng hấp dẫn, Khương Dịch luôn dậy sớm để mua cho tôi phần đầu tiên.

"Anh có cuộc họp quan trọng, em có thể đưa Ninh Ninh giúp anh không?"

Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ Patek Philippe, có vẻ rất vội.

"Ừ, em sẽ đỗ xe trước cổng, đưa chìa khóa cho cô giáo." Tôi sắp xếp mọi thứ rõ ràng.

Nghe vậy, Khương Dịch hơi ngẩn người, khẽ nói "tùy em".

Chìa khóa xe của anh có treo một hạt dẻ nhỏ, dễ thương nhưng chẳng giống phong cách của anh chút nào.

Sau bữa ăn, Khương Dịch vội vã ra ngoài, tôi và Ninh Ninh đi theo sau.

"Ninh Ninh, thường ngày là bố đón con à?"

"Ừ, dù bố có bận thế nào cũng sẽ đưa đón con."

Ninh Ninh ngoan ngoãn ngồi ghế phụ, gật đầu nhẹ, giống hệt Khương Dịch.

Kỳ lạ thay, khi gọi tôi, cậu bé chưa từng thêm bất kỳ xưng hô nào.

Chẳng lẽ xem tôi là mẹ kế độc ác?

Tôi im lặng, dù sao sau này cũng không gặp lại nữa.

Tôi đưa chìa khóa cho cô giáo, quay lại thì thấy mẹ dẫn cháu trai vội vã đến trường:

"Ngủ không chịu dậy, giống hệt dì mày."

Tôi muốn chạy, nhưng bị bắt quả tang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Tối không về nhà thì nhắn tin, không biết gọi điện à?" Mẹ mắng tôi một trận, "Con đưa trẻ đi học mà để tay không thế này?"

Lâm Tử Hiên hoảng hốt kêu "dì cứu cháu", lập tức bị đẩy vào trường.

Tôi nhanh chân chuồn về nhà trước.

"Ở nhà mãi, người ta thành đồ bỏ đi, con phải ra ngoài tiếp xúc với mọi người." Mẹ theo sát phía sau.

Tôi bịt tai vừa đi vừa hét: "Biết rồi, biết rồi!"

Có lẽ chưa từng thấy cảnh này, Ninh Ninh đứng cửa nhìn chúng tôi chằm chằm.

Mãi đến khi cháu trai kéo tay, cậu bé mới quay người vào lớp.

Mẹ tôi đã cắt tuyến giáp từ lâu, để lại vết sẹo lớn, phải uống thuốc thường xuyên, tâm trạng không ổn định là chuyện thường, quan trọng là tôi phải tìm việc.

Vừa về đến nhà, tôi nhận được cuộc gọi phỏng vấn.

Thư ký chủ tịch xin nghỉ đẻ, cần người gấp, lương tháng mười triệu, mười sáu tháng lương, bảo hiểm đầy đủ.

Tôi gật đầu ngay, nhưng khi nhìn thấy chủ tịch, tôi c.h.ế.t lặng.

Chủ tịch Khương Dịch đưa cho tôi xấp tài liệu họp, văn phòng bận rộn đến mức tôi không tìm được ai để bàn tán chuyện riêng của sếp.

Thôi, ít nhất cũng là công việc ổn định.

Ngoại trừ việc Khương Dịch thỉnh thoảng bảo tôi mang cà phê vào giờ nghỉ trưa, rồi giữ tôi lại ngủ trưa trong văn phòng.

Ngoại trừ thỉnh thoảng phải đưa đón Ninh Ninh đi học.

Ngoại trừ thường xuyên đến nhà Khương Dịch lấy tài liệu lúc nửa đêm.

Giờ tôi quen nhà Khương Dịch hơn cả nhà mình, Ninh Ninh dù vẫn không gọi tôi, nhưng đã thân thiết hơn nhiều.

Phải nói, cậu bé khá giống tôi.

Tôi bắt đầu tò mò về mẹ của Ninh Ninh.

Trên đường đón cậu bé tan học, lần đầu tiên tôi hỏi: "Ninh Ninh, mẹ con là người thế nào?"

Cậu bé vẫn ngồi ngoan trên ghế phụ, chỉ bớt xa cách hơn.

"Tóc dài, mắt to, thích ăn kẹo."

Đến nhà Khương Dịch nhiều lần, tôi chưa từng thấy ảnh chụp chung của hai người.

Nghe Ninh Ninh miêu tả, sao lại... giống tôi thế?

"Nhưng mẹ bị lạc, rất lâu mới tìm thấy chúng con."

Lời trẻ con trở nên khó hiểu, tôi đành đổi chủ đề: "Dạo này ở trường có kết bạn mới không?"

"Có, anh Lâm Tử Hiên."

??

Khi nào Ninh Ninh thân với cháu tôi thế?

Vậy chuyện "mẹ con" của chúng tôi, chẳng phải đã lộ từ lâu rồi sao?

Nghĩ lại, hôm đó cháu tôi gọi "dì" trước mặt Ninh Ninh.

Khi mẹ mắng tôi thất nghiệp, Ninh Ninh cũng chứng kiến.

Hôm sau, Khương Dịch vui vẻ trở thành sếp của tôi.

Nhưng Ninh Ninh chỉ là một đứa trẻ.