Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phải đến lúc này, tôi mới thật sự cảm nhận được sự chia lìa.
Y tá quen mặt nhẹ nhàng vỗ vai tôi,
“Dì Thẩm tự mình rút ống thở vào lúc rạng sáng, bà ấy… tự nguyện muốn ra đi.”
Tại sao?
Tôi rõ ràng đã cố gắng hết sức để cứu bà rồi mà.
Tại sao bà lại tự bỏ cuộc chứ?
Bất chợt.
Tôi nhớ lại hôm đó trong phòng bệnh, Phó Trạm đẩy tôi ngã xuống giường phụ,
“Để bà ta xem, đứa con gái cưng của bà ta đã làm những gì để cứu bà ta!”
Trong chốc lát, mọi sức lực dường như bị rút cạn.
Tôi tựa vào giường bệnh, người từ từ trượt xuống, rồi được Lâm Trì kéo vào lòng: "Anh ở đây."
Ra khỏi phòng bệnh, anh cứ liên tục nói với tôi rằng mình vẫn ở đây.
Anh sẽ ở bên tôi.
Từng tiếng an ủi trầm thấp cuối cùng cũng gạt đi những suy nghĩ hỗn loạn trong tôi, tôi vô thức bám vào cánh tay anh: "Bà ấy biết hết rồi."
“Bà ấy không hề ngủ…”
Lâm Trì không hiểu.
Nhưng anh vẫn kiên nhẫn an ủi tôi.
Cho đến khi y tá Trần nhét vào tay tôi một mảnh giấy: "Đây là thứ tìm thấy dưới gối của mẹ cô, chắc là để lại cho cô."
Một mảnh giấy rất mỏng.
Thế mà tôi phải mất rất lâu mới có thể mở nó ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không phải chữ mẹ tôi, chắc là bà nhờ người giúp việc viết hộ, chữ hơi nguệch ngoạc.
Chỉ vỏn vẹn vài dòng.
“Thật ra Yêu Yêu không mất tích, con bé đã c.h.ế.t vào năm bốn tuổi, là mẹ vẫn luôn không chịu chấp nhận sự thật này.”
“Khi ấy mẹ từng muốn tự sát, cho đến khi mẹ nhặt được con về nhà. Diệu Diệu, con đã cho mẹ hy vọng để tiếp tục sống.”
“Mẹ không muốn kéo lê con nữa.”
Bà viết.
“Diệu Diệu là cô gái lương thiện nhất, trong sạch nhất trong lòng mẹ.”
“Mãi mãi là như vậy.”
Tôi nắm chặt mảnh giấy, vừa khóc vừa cười.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi lã chã, làm ướt nhòe cả tờ giấy.
Tôi nghĩ.
Bà chỉ là xuống đó làm mẹ của Yêu Yêu thôi.
Toàn bộ tang lễ đều do Lâm Trì giúp tôi lo liệu.
Anh mặc bộ vest đen, cùng tôi dẫn theo một đám đàn em quỳ đầy trong linh đường.
Cùng tôi tiễn mẹ chặng đường cuối cùng.
Ở phía trước nhất của linh đường, anh quỳ gối, trang trọng hứa trước di ảnh của mẹ tôi:
“Dì ơi, cháu Lâm Trì xin hứa với dì, nhất định sẽ bảo vệ tốt Chu Diệu.”
“Tuyệt đối không để cô ấy phải chịu thêm bất kỳ tủi thân nào nữa.”
“Cháu sẽ dùng cả sinh mệnh để bảo vệ cô ấy.”
Mỗi lần nói một câu, anh lại nặng nề dập một cái đầu.