Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh dập điếu thuốc từng chút một xuống đất, những giọt nước mắt cũng rơi lã chã.

Anh nói, "Diệu Diệu."

"Anh phải làm sao mới có thể giữ em lại đây?"

32

Đi một vòng, bác sĩ Giang Chu lại trở thành bác sĩ điều trị chính cho tôi.

Anh ấy sắp xếp cho tôi nhập viện, lập kế hoạch điều trị, hóa trị cũng đã được đưa vào lịch trình.

Lâm Trì gần như 24 giờ đều ở bên cạnh tôi.

Một người sống thô kệch như hắn, vậy mà trong chuyện của cô lại cẩn thận từng li từng tí.

Tôi rõ ràng vẫn có thể đi được, nhưng anh lại luôn lo lắng, nhất định phải dùng xe lăn đẩy tôi, đến sân bệnh viện mới cho tôi xuống đi dạo.

Sáng hôm đó, khi Lâm Trì đẩy tôi ra ngoài sưởi nắng, tôi bất ngờ gặp một người quen ở sân bệnh viện.

Đó là cô gái mang thai đã từng vỗ lưng giúp tôi trong nhà vệ sinh năm xưa.

Vài tháng trôi qua, bụng cô ấy đã nhô cao, người cũng đầy đặn hơn, chồng cô ấy cẩn thận đỡ cô ấy bước vào tòa nhà bệnh viện, "Cẩn thận bậc thềm."

Trông cô ấy rất hạnh phúc.

Tôi ngồi trên xe lăn lặng lẽ nhìn cô ấy.

Vừa hay, cô ấy quay đầu nhìn một cái, ánh mắt liền tập trung vào tôi.

"Là cô sao?"

Cô ấy vậy mà vẫn còn nhớ tôi.

Cô ấy vỗ nhẹ tay chồng, ra hiệu anh đỡ cô ấy đi về phía tôi.

"Cô..."

Cô ấy nhìn bộ đồ bệnh nhân trên người tôi, rồi lại nhìn chiếc xe lăn tôi đang ngồi, "Cô bị sao vậy?"

Tôi cười, "Chỉ bị ốm nhẹ thôi."

Không muốn tiếp tục chủ đề này, tôi chuyển tầm mắt sang bụng cô ấy, "Sắp sinh rồi phải không?"

"Vâng ạ."

Cô ấy vô thức xoa bụng dưới, "Ngày dự sinh là tháng sau."

"Em cứ cảm thấy là đang mang thai một bé gái."

Nhắc đến đứa bé chưa chào đời trong bụng, cô ấy lộ vẻ mặt dịu dàng, đường nét khuôn mặt cũng mềm mại hơn, "Con bé ngoan lắm, ít khi đạp em."

"Thật tốt."

Tôi vẫy tay về phía cô ấy, "Cô đi khám thai phải không? Đi nhanh đi ạ."

"Tôi ở đây sưởi nắng là được rồi."

Cô ấy gật đầu, "Vậy cô giữ gìn sức khỏe nhé, mong cô sớm bình phục."

"Cảm ơn."

Cô ấy được chồng đỡ đi, khi quay lưng, tôi nghe thấy cô ấy nói nhỏ với chồng mình,

"Đó là cô gái em gặp lần trước trong nhà vệ sinh quán bar, là một người vừa ngầu vừa lương thiện..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi ngẩn người một lát, rồi khẽ cười.

Vừa ngầu vừa lương thiện.

Tôi chưa từng nghĩ, có một ngày mình sẽ nhận được đánh giá như vậy.

Hôm nay thời tiết rất đẹp.

Ánh nắng ấm áp bao phủ lấy tôi và cô gái mang thai kia.

Khoảng cách vài mét, nhưng lại chia cắt hai thế giới hoàn toàn trái ngược.

Cô ấy đang chào đón một sinh linh mới ra đời.

Còn tôi.

Lại đang chờ đợi kết cục cuối cùng của số mệnh.

Ngồi trên xe lăn, chỉ một cái nhìn đã có thể thấy được điểm cuối của cuộc đời.

33

Mùa hè dần kết thúc.

Thu sang.

Lá cây trong bệnh viện đồng loạt úa vàng, rụng đầy sân.

Tôi lại gầy đi rất nhiều.

Lâm Trì mỗi lần thay quần áo cho tôi đều mắt đỏ hoe, ánh mắt thậm chí không dám dừng lại trên người tôi quá lâu.

Điều duy nhất khiến tôi thấy vui hơn, chính là nghe được tin nhà họ Phó phá sản.

Những gì Ôn Hòa nói với tôi hôm đó, cô ấy đều đã làm được.

Cô ấy quả thật là một cô gái rất tốt.

Cô ấy cũng từng đến bệnh viện thăm tôi.

Rõ ràng là tình địch của tôi, vậy mà người này ngồi bên giường bệnh một lát, chưa nói được mấy câu đã mắt đỏ hoe.

Cô ấy rất nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, giọng mũi hơi nặng.

"Rồi sẽ ổn thôi."

Cô ấy nói, "Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên gặp cô, rõ ràng biết Lâm Trì thích cô, nhưng tôi vẫn không kìm được mà nghĩ, trên đời này sao lại có cô gái xinh đẹp đến thế."

"Mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười đều tự nhiên mang theo phong tình, nhưng đôi mắt ấy lại rất trong trẻo."

Cô ấy không ngồi lâu, chỉ khẽ vỗ nhẹ vào tay tôi, "Có gì cần cứ nói với tôi, tiền tôi có rất nhiều."

Tôi mỉm cười nhìn cô ấy.

"Được."

Ôn Hòa đi rồi.

Nhưng chẳng bao lâu sau, khi Lâm Trì xuống lầu mua cơm cho tôi, Phó Trạm lại đến.

Hắn đã uống rượu.

Đứng ở cửa mắt đỏ hoe nhìn tôi rất lâu, rồi rất chậm rãi bước vào, "Diệu Diệu."

Hắn lần đầu tiên gọi tôi như vậy, "Em... bị bệnh sao không nói cho anh biết?"

Tôi nhíu mày, "Đi ra ngoài."