Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng hắn lại như không nghe thấy, đi thẳng đến bên giường bệnh, ngồi xổm xuống, ánh mắt đo lường từng tấc trên mặt và người tôi, mắt đỏ ngầu đến đáng sợ.

Đúng là một bộ dạng si tình.

"Lúc em ở bên anh đã bị bệnh rồi, đúng không?"

"Tại sao không nói cho anh biết?"

Hắn vươn tay muốn nắm lấy tay tôi, "Anh có thể chữa cho em mà."

"Nếu em nói sớm hơn cho anh, anh cũng sẽ không..."

"Không đẩy em cho Lâm Trì."

Tôi né tránh tay hắn, với lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, nhưng cổ tay vẫn bị hắn giữ lại.

"Chu Diệu."

Người này ngồi xổm trước giường, làm ra vẻ si tình, "Anh cưới em nhé."

"Cưới cái gì mà cưới! Đó là chị dâu của bọn tao!"

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng chửi rủa, là mấy tên đàn em của Lâm Trì mang trái cây đến thăm tôi, mấy người họ chạy đến, một trong số đó giơ chân đá vào lưng Phó Trạm.

Phó Trạm vốn đang ngồi xổm, bị đá một cái liền quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

Phó Trạm đã sớm không còn là thiếu gia nhà họ Phó như xưa.

Nhà họ Phó sụp đổ, ngược lại còn nợ hàng trăm triệu, cha của Phó Trạm nhất thời không chấp nhận được, bệnh nặng phải nhập viện.

Mà với một công tử bột vô dụng chỉ biết tiêu xài như Phó Trạm, nhà họ Phó đời này đừng hòng ngóc đầu lên được nữa.

Hắn đến tìm tôi làm gì?

Chẳng qua là người ta từ trên cao ngã xuống, luôn vô thức muốn nắm lấy thứ gì đó, để chứng minh bản thân vẫn còn sở hữu điều gì.

Còn cái màn kịch si tình tự cảm động kia lại càng là trò cũ hắn hay dùng.

Hắn không thật sự yêu Ôn Hòa, cũng chẳng thật sự thích tôi.

Hắn chỉ mãi mê những người đã mất đi mà thôi.

Tôi lặng lẽ nhìn Phó Trạm đang bị người ta đè xuống quỳ trước mặt mình, nhàn nhạt mở lời.

"Đồ bỏ đi."

"Phó Trạm, không có người cha giàu có của anh, anh quả nhiên là một thứ phế vật còn không bằng chó."

"Anh lấy tư cách gì mà so với Lâm Trì?"

34

Phó Trạm bị mấy tên đàn em của Lâm Trì lôi ra khỏi hành lang.

Giờ đây, hắn không còn hào quang của nhà họ Phó, nợ nần chồng chất, mấy tên đàn em của Lâm Trì cũng có thể tùy ý đánh hắn như chó.

Cuối cùng phòng bệnh cũng yên tĩnh trở lại.

Bị Phó Trạm làm loạn một trận, tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi, toàn thân không còn sức lực.

Trời ngoài cửa sổ cũng âm u, không thấy mặt trời.

Tôi chợt có một dự cảm.

Hình như tôi.

Không thể ở bên Lâm Trì lâu hơn nữa rồi.

Thật đáng tiếc.

Cuộc đời tôi nuốt đắng nuốt cay, chỉ muốn được sống lâu hơn một chút.

Nhưng vẫn không thể thoát khỏi số mệnh đoản mệnh.

Giá mà biết trước, ngày đó đã không tìm đến Lâm Trì, đến rồi lại đi khỏi cuộc đời anh, dừng lại một cách ngắn ngủi như vậy, thật sự xin lỗi.

Người ta thường nói, người sắp chết, lời nói cũng thiện, nhưng tôi lại càng ngày càng trở nên nhỏ mọn.

Cuộc đời tôi vẫn luôn làm cái bóng của người khác.

Nhưng khi sinh mệnh thật sự đi đến hồi kết, tôi lại đặc biệt không muốn điều đó.

Vào buổi trưa ngày hôm đó, trời âm u như buổi chiều tà, tôi nắm chặt cổ tay Lâm Trì.

"Cô ấy..."

Chỉ nói được một chữ, rồi không hỏi thêm nữa.

Tôi thậm chí không biết mình nên hỏi gì, cô ấy đẹp không? Tôi có giống cô ấy không? Cô ấy không thích anh sao?

"Cái gì?"

Lâm Trì ngồi bên giường gọt táo cho tôi, nhưng có vẻ lơ đãng, vỏ táo cứ bị đứt đoạn, rơi đầy đất.

Tôi cắn môi, khẽ hỏi, "Cô ấy có phải là một cô gái rất tốt không?"

Tôi nghĩ.

Một cô gái có thể khiến Lâm Trì thích, nhất định phải rất tốt.

Lâm Trì lại sững sờ, một lúc sau mới đặt quả táo xuống nắm tay tôi, rất kiên nhẫn khẽ hỏi, "Ai?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Ảnh trong ví anh, em thấy rồi."

Tôi nhìn hắn, muốn cười, nhưng nước mắt vẫn không kìm được mà rơi xuống.

"Lâm Trì, em rất giống cô ấy."

"Em cũng là cái bóng của cô ấy phải không?"

Tôi từ từ nâng tay lên, vén cổ áo hắn, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hình xăm tên tôi trên người hắn.

"Tại sao còn phải xăm tên em?"

"Ngốc quá."

Lâm Trì sững sờ rất lâu, rồi đột nhiên nắm lấy tay tôi, "Cô ấy..."

Nhưng hình như tôi không thể chờ đợi câu trả lời của anh nữa.

Cổ họng cô đột nhiên ngọt lịm, dù tôi đã cố gắng hết sức kìm nén, nhưng m.á.u vẫn trào lên.

Tôi ho dữ dội.

Như thể muốn ho cả ngũ tạng lục phủ ra ngoài mới thôi, đến cuối cùng, tôi nôn ra một ngụm máu, rồi chìm vào hôn mê.

Trong cơn mơ hồ, tôi nghe thấy rất nhiều âm thanh.

Tiếng bước chân hỗn loạn.

Tiếng Lâm Trì gào lên, "Bác sĩ! Bác sĩ, cứu cô ấy!"

Tiếng an ủi nghẹn ngào của đám đàn em anh.

Tôu dường như.

Vẫn còn nghe thấy giọng Lâm Trì.

"Là em, cô gái trong ảnh là em, từ trước đến nay đều là em."

"Chu Diệu, anh quen em lâu hơn em nghĩ nhiều."

"Lúc đó anh bị một đám người vây đánh đến nửa sống nửa c.h.ế.t trong con hẻm, là em đã báo cảnh sát cứu anh, còn đưa cho anh một miếng băng cá nhân nhỏ đến mức không dán được lên vết thương nào. Kể từ đó, anh thường xuyên lén lút đi theo em, tấm ảnh đó là anh chụp lén, chỉ dám chụp được mặt nghiêng của em thôi."

Thế nhưng, năm em mười sáu tuổi, anh bỗng dưng không tìm thấy em nữa. Em không còn đến những nơi trước đây, ngày nào anh cũng chờ, nhưng lại chẳng thấy em đâu.

Cho đến tận sau này, khi gặp lại em ở quán bar, em vẫn là dáng vẻ năm đó, nhưng anh chỉ cần liếc mắt một cái là biết em đã thay đổi rồi.

Anh chẳng nghĩ gì cả, anh chỉ xót xa cho em thôi. Anh không quan tâm em đến bên anh vì lý do gì, anh cứ nghĩ, bây giờ anh có thể bảo vệ em rồi, anh cứ nghĩ...

Anh nghẹn ngào đến mức không nói nên lời.

Thứ cuối cùng tôi nghe thấy là tiếng khóc kìm nén của anh, "Anh chưa từng nói với em những điều này, là vì anh vẫn luôn hận chính mình."

"Nếu năm đó anh có thể dũng cảm hơn một chút, nếu ban đầu anh không chỉ âm thầm nhìn em, mà chủ động đến làm quen em, thì khi em gặp nguy hiểm, anh đã có thể chạy tới cứu em rồi."

"Đời này anh gặp em hai lần, nhưng đều không thể cứu được em."

Có thứ gì đó nhỏ giọt lên mặt tôi.

Nhiệt độ nóng bỏng, đánh thẳng vào tâm hồn.

Tôi muốn nói với anh.

Lâm Trì, đừng khóc nữa.

Anh đã cứu em rồi.

Chính anh đã giúp tôi hiểu rằng, tôi xứng đáng được yêu thương, tôi không phải là bông hoa thối rữa trong bùn lầy.

Tôi là Chu Diệu.

Là bạn gái của Lâm Trì.

Tôi cũng xứng đáng với những điều tốt đẹp trên thế gian này.

Xứng đôi tuyệt đối, trên cả hoàn hảo.

...Ý thức dần mơ hồ.

Tôi dường như thấy được cái ngày đầu tiên gặp Lâm Trì trong ký ức.

Trong quán bar mờ tối, hắn phang chai rượu vào gã đàn ông trung niên đang sàm sỡ, rồi cúi người, kéo tôi đứng dậy từ dưới đất.

Đôi mắt ấy lặng lẽ nhìn tôi.

Sâu không thấy đáy.

"Đến tìm người sao?"

Tôi chậm rãi gật đầu.

"Ai?"

"Bạn trai."

Không phải gã bạn trai tạm bợ thuê bằng tiền để diễn kịch kia.

Bạn trai tôi tên là Lâm Trì.

Chữ Lâm trong "song mộc Lâm".

Chữ Trì trong "trì sính".

(Hết truyện)