Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 18: Người Bị Giam Hay Mồi Nhử

Phòng bảo mật tầng hầm biệt thự Lục gia được thiết kế như một nhà tù biệt lập: tường thép cách âm, hệ thống giám sát hồng ngoại, cửa khóa bốn lớp với công nghệ nhận diện sinh trắc học.

Lãnh Khương ngồi dựa vào tường, hai tay bị còng bằng dây kim loại Titan, mắt khép hờ, gương mặt vẫn lạnh lùng bất cần.

Cửa mở.

Lục Trạch Minh bước vào, không vệ sĩ, không súng, chỉ mang theo một cặp hồ sơ dày đặt xuống bàn kim loại trước mặt.

“Anh đến đây để dọa tôi bằng giấy tờ à?”

Lãnh Khương hỏi, giọng khinh miệt.

“Không.”

Lục Trạch Minh kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt sắc như lưỡi dao.

“Tôi đến để cho anh một lựa chọn.”

“Tôi không phải loại người dễ bị mua chuộc.”

“Còn tôi không đến để mua chuộc.”

“Tôi đến để giao dịch.”

Lãnh Khương bật cười.

“Giao dịch gì? Anh muốn tôi phản bội tổ chức? Tiết lộ thông tin? Hay quỳ xuống xin cô ấy quay lại?”

“Tôi muốn anh trở thành mồi nhử.”

Câu nói đó khiến nụ cười trên môi Lãnh Khương tắt ngấm.

“Tôi đã cho người thả tin anh phản bội tổ chức.”

“Ba ngày nữa, chúng sẽ cử người tới thủ tiêu anh. Tại đây.”

“Anh điên rồi.”

Lãnh Khương gằn giọng.

“Nếu tôi chết, cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”

“Anh không chết.”

“Tôi chỉ cần anh... giả vờ bị thủ tiêu.”

Lãnh Khương trừng mắt. Nhưng chỉ sau một thoáng, ánh nhìn ấy chùn xuống.

“Anh tính gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Một lần chơi lớn.”

Lục Trạch Minh khẽ nói, giọng trầm đầy ẩn ý.

“Tôi sẽ đưa anh ra ngoài, sau khi cả thế giới tin rằng anh đã bị tôi giết. Và anh sẽ dẫn đường cho tôi tiến thẳng vào trung tâm Bóng Ảnh.”

Không khí im lặng vài giây.

“Tôi phải tin anh?”

“Không cần. Chỉ cần anh biết... nếu không đi cùng tôi, thì lần tiếp theo gặp nhau, tôi sẽ không nói chuyện nữa. Tôi sẽ ra tay.”

Lãnh Khương ngả người về sau, cười nhẹ.

“Cô ấy đúng. Anh không phải người đơn giản.”

“Và cô ấy... cũng không thuộc về những kẻ đơn giản như anh.”

Trên lầu, Y Vân đang đứng trước màn hình an ninh theo dõi tầng hầm.

Cô thấy rõ mọi lời nói, từng cử chỉ.

Và lần đầu tiên, cô nhìn người đàn ông mình yêu… bằng ánh mắt của một đặc công cũ: tỉnh táo, sắc lạnh, thận trọng.

“Anh đang làm gì vậy, Trạch Minh...”

Cô thì thầm.

Một cơn nghi ngờ le lói. Nhưng đồng thời, một cảm giác kỳ lạ trào dâng — cảm giác rằng anh không giấu cô vì dối trá. Mà vì… muốn giữ cô ngoài những thứ tàn nhẫn nhất.

Tối hôm đó.

Lục Trạch Minh bước vào phòng, thấy cô ngồi bên cửa sổ, ánh đèn vàng phủ nhẹ lên gò má trắng.

“Em theo dõi anh.”

Anh nói, không trách móc, chỉ là một lời xác nhận.

“Anh có thể nói dối, nhưng ánh mắt anh thì không.”

“Anh đã bước vào cuộc chơi lớn hơn em tưởng, đúng không?”

Lục Trạch Minh bước đến, ngồi xuống cạnh cô.

“Em muốn biết?”

“Em muốn... được ở trong kế hoạch của anh. Không phải người đứng ngoài lo lắng nữa.”

Anh im lặng một nhịp.

Rồi anh cầm lấy tay cô, siết chặt:

“Vậy thì từ giờ, chúng ta không chỉ là vợ chồng. Mà là đồng đội.”