Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 17: Một Viên Đạn, Hai Trái Tim

Không khí giữa sân biệt thự đặc quánh lại trong tích tắc.

Tiếng súng, tiếng hét, tiếng nổ từ xa vẫn vọng lại từng nhịp. Nhưng ở đây, trong khung cảnh ba người đứng đối mặt — mọi thứ dường như im phăng phắc.

Lãnh Khương đứng cách Y Vân chưa đầy hai mét.

Phía sau cô, Lục Trạch Minh cầm súng, nòng s.ú.n.g nhắm thẳng vào đầu hắn.

Không ai nói.

Chỉ có ánh mắt nhìn nhau — sâu, dữ dội, đầy thách thức.

“Thật nực cười.”

Lãnh Khương lên tiếng trước.

“Một con sói như em, giờ lại ngoan ngoãn nằm dưới chân một con cáo già thương trường.”

“Anh có tư cách nói ra điều đó sao?”

Y Vân siết con d.a.o trong tay.

“Người từng để tôi c.h.ế.t chỉ vì bảo toàn đội. Giờ lại đòi giữ tôi bên mình bằng cách phá nát cuộc sống mới của tôi?”

“Anh không muốn g.i.ế.c em.”

Giọng hắn trầm hơn.

“Nhưng anh không thể để em c.h.ế.t vì hắn.”

“Cô ấy không cần anh bảo vệ.”

Lục Trạch Minh lên tiếng, ánh mắt như lưỡi d.a.o lạnh.

“Cô ấy không còn là đặc công bị phản bội năm năm trước. Cô ấy là vợ tôi. Là người đang chiến đấu bên tôi — bằng trái tim tự nguyện.”

Một tiếng “vợ tôi” vang lên đầy quyền uy, khiến Y Vân chấn động.

Lãnh Khương cười khẩy, giọng trầm đục như kim loại chạm đá.

“Thứ đàn ông như anh không yêu ai cả. Chỉ biết kiểm soát. Cô ấy sẽ trở lại… khi nhận ra bản chất thật của anh.”

Y Vân hét lớn:

“Đủ rồi!”

Cô đưa tay lên, giơ ngang giữa hai người đàn ông.

Ánh mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn:

“Các người có biết… tôi không còn là con tốt để giành giật nữa không? Tôi đã chọn đứng bên ai. Và lựa chọn ấy… không phải vì quá khứ, mà vì tôi tin hiện tại.”

Lãnh Khương lặng người.

Một giây.

Rồi hai giây.

Đôi mắt hắn run lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Vậy thì…”

Hắn giơ tay phải lên, chậm rãi kéo khẩu s.ú.n.g giấu trong thắt lưng ra — không phải nhắm vào ai… mà đặt nòng s.ú.n.g lên thái dương mình.

“Nếu tôi là người cô từng yêu — thì hãy ngăn tôi.”

“Còn nếu cô thật sự đã quên tôi…”

“Cạch.”

Hắn kéo cò.

Tiếng nổ không vang.

Khẩu súng… không có đạn.

Y Vân thở gấp.

Lúc ấy, Lục Trạch Minh bước lên, siết chặt vai cô, đẩy nhẹ ra sau rồi tiến tới đối mặt với Lãnh Khương.

“Lần sau, anh mà giơ s.ú.n.g kiểu đó trước mặt cô ấy…”

“Tôi sẽ không để anh thử lại nữa.”

Bằng một cú đánh chính xác, Lục Trạch Minh đ.ấ.m thẳng vào mặt Lãnh Khương.

Hắn ngã xuống nền đá lạnh, m.á.u rỉ ra từ khóe môi.

Không phản kháng. Không nói.

Chỉ nhìn Y Vân bằng ánh mắt lặng lẽ… như chờ một câu xin lỗi không bao giờ có.

Vài giờ sau, trận chiến lắng xuống.

Lãnh Khương bị giam giữ trong phòng bảo mật của Lục gia.

Đội vệ sĩ đang quét sạch những phần còn lại của lực lượng đột kích.

Y Vân đứng trên ban công tầng hai, nhìn xuống sân đầy khói bụi, lòng không rõ là nhẹ nhõm hay trống rỗng.

Lục Trạch Minh bước tới từ phía sau, choàng áo lên vai cô.

“Em đã chọn.”

“Và anh sẽ không để ai làm em nghi ngờ lựa chọn đó nữa.”

Y Vân dựa đầu vào vai anh.

“Em đã trải qua quá nhiều... để còn biết sợ tổn thương.”

“Nhưng bây giờ, em chỉ sợ một điều…”

“Sợ gì?”

“Sợ... anh biến mất.”

Lục Trạch Minh siết chặt vòng tay.

“Anh không biến mất.”

“Anh chỉ biến thành tường chắn phía trước. Để em không còn phải tự chiến đấu nữa.”