Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 26: Giấc Mơ Và Mầm Sống Trong Bụng Em

Đêm ấy, sau tất cả tổn thương và đẫm máu, Y Vân nằm trong vòng tay Lục Trạch Minh.

Căn phòng tối nhẹ, ánh đèn ngủ vàng dịu hắt qua rèm lụa, phủ lên da thịt hai người một lớp mờ ảo đầy bình yên. Nhưng trong tâm trí Y Vân... không gì là bình yên cả.

Cô nhắm mắt, cố gắng thư giãn. Nhưng hình ảnh con dao, vết m.á.u trên tay và ánh nhìn của Bóng Hoa Đêm cứ lởn vởn, như thể chưa từng buông tha.

Chợt…

Một cơn buồn nôn trào lên từ bụng.

Y Vân bật dậy, che miệng lao vào nhà tắm.

Nôn.

Không phải vì lo lắng.

Mà là… nôn thật.

Lục Trạch Minh vội chạy theo sau, đỡ cô khi đôi chân cô run lên từng đợt.

“Em sao vậy? Mới đó đã thấy choáng?”

Cô không trả lời, chỉ lắc đầu.

Anh rót nước cho cô súc miệng, lau vội trán cô bằng khăn mát.

“Em ăn gì lạ à? Hay là do vết thương tay… đau quá?”

Y Vân mím môi, ánh mắt hơi hoảng loạn.

Cô thừa biết… cái cảm giác này… không phải lần đầu.

Là dấu hiệu quen thuộc, là nỗi bàng hoàng của những tháng năm còn làm nhiệm vụ ngầm: bụng dạ nhạy bén với mọi thay đổi.

Và lần này…

Cô chắc chắn.

Sáng hôm sau.

Trên bàn trang điểm là que thử thai. Hai vạch. Rõ ràng.

Y Vân đứng bất động rất lâu.

Cô từng nghĩ mình là nữ đặc công vô cảm. Không cần tình yêu. Không cần gia đình.

Thứ duy nhất cô tin là nhiệm vụ.

Thế mà giờ đây, trong bụng cô… là một mầm sống. Một sinh linh được tạo ra trong những đêm bốc cháy với người đàn ông tưởng như là định mệnh, lại từng là mục tiêu của chính mình.

“Em sẽ nói với anh ấy chứ?”

Giọng nhỏ trong đầu vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Y Vân cầm que thử, bước ra khỏi phòng.

Lục Trạch Minh đang ở thư viện, áo sơ mi trắng, tay cầm ly cà phê và ánh mắt như vẫn đang vương lại giấc mơ đêm qua.

“Em dậy rồi?”

Anh ngẩng lên, mỉm cười.

Cô gật đầu, ngồi xuống đối diện.

Chần chừ một lát, rồi cô rút ra que thử, đặt lên bàn.

Anh nhíu mày, cầm lấy.

Đọc.

Đứng lặng.

“Là… của anh?”

Anh hỏi nhỏ, giọng nghèn nghẹn.

Y Vân gật.

“Nếu anh không tin… em sẽ làm xét nghiệm máu. Nhưng cảm giác của em… không sai được đâu.”

Lục Trạch Minh đưa tay lên che mặt, run nhẹ.

Một lúc sau anh mới lên tiếng:

“Anh không cần xét nghiệm.”

Anh đứng dậy, bước đến ôm chầm lấy cô, vùi đầu vào vai cô như một kẻ suýt mất đi điều quý giá nhất.

“Cảm ơn em. Cảm ơn vì đã không bỏ rơi nó.”

Y Vân dựa vào n.g.ự.c anh, nghe tim anh đập mạnh mẽ.

“Nhưng anh biết không…”

“Chuyện chưa dừng lại đâu. Đứa bé này… là điểm yếu lớn nhất của em. Và kẻ địch sẽ không bỏ qua.”

Anh gật đầu.

“Vậy thì từ giờ, mọi kẻ địch... cứ bước qua xác anh trước đã.”

Tối hôm đó, họ nằm cạnh nhau, không dữ dội, không chiếm đoạt.

Chỉ là những cái hôn dịu nhẹ lên bụng cô, những lời thì thầm:

“Xin lỗi vì đã khiến em đau.

Từ giờ, em và con… là mạng sống của anh.”