Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 25: Nhiệm Vụ Máu – Cô Muốn Tôi Giết Anh Ấy?
Không khí trong hội trường RedCloud giờ đặc quánh mùi mồ hôi, mùi tình dục, và cả mùi nguy hiểm rình rập.
Sàn gỗ lạnh vẫn còn in dấu cơ thể Y Vân và Lục Trạch Minh — một dấu ấn không thể xóa của dục vọng, chiếm hữu và sự trừng phạt lẫn yêu thương mãnh liệt.
Bóng Hoa Đêm bước tới, trên tay là một con d.a.o bạc.
Ánh đèn chiếu vào lưỡi d.a.o phản quang — lóe sáng như mời gọi g.i.ế.c chóc.
“Được rồi. Hai thử thách đầu tiên... tôi công nhận.”
“Cô vẫn biết yêu. Cô vẫn biết ham muốn.”
Cô ta đặt con d.a.o xuống bàn gỗ giữa hội trường, rồi rút từ túi áo ra một hồ sơ đen.
Kẹp trong đó là bức ảnh.
Y Vân nhìn vào.
Cả người đông cứng.
Trong ảnh là Lục Trạch Minh – đứng cạnh một người đàn ông mặc áo blouse trắng, trong căn phòng thí nghiệm quân sự.
“Năm đó, người đứng sau chiến dịch tài trợ vũ khí sinh học cho tổ chức không ai khác ngoài ‘L.T.M’ – viết tắt của tên hắn.”
“Người đàn ông cô yêu… từng góp phần vào cái c.h.ế.t của hàng ngàn người dân ở biên giới phía Bắc.”
Y Vân ngẩng đầu.
“Cô muốn gì?”
Bóng Hoa Đêm nhếch môi.
“Tôi muốn cô làm lại nhiệm vụ m.á.u cuối cùng mà cô từng thất bại.”
“Tiếp cận. Giao cấu. Rút thông tin. Và…”
Cô ta đẩy d.a.o về phía trước.
“Giết.”
Im lặng.
Cả hội trường chìm vào bóng tối trong một giây, như vừa có thứ gì đó trượt ngang niềm tin.
Y Vân siết chặt tay.
Tim cô đập mạnh như muốn vỡ tan khỏi lồng ngực.
Cô quay sang Lục Trạch Minh, nhìn sâu vào mắt anh.
“Anh nói đi... có phải anh từng góp phần trong chiến dịch đó không?”
Lục Trạch Minh nhìn cô.
Không giấu. Không né.
“Phải.”
Y Vân lảo đảo.
“Anh nói... anh không dính đến vũ khí sinh học…”
“Anh không trực tiếp tham gia.”
“Nhưng anh từng tài trợ một phần cho công ty vỏ bọc của dự án.”
“Anh không biết lúc đó số tiền ấy đi vào tay ai. Cho đến khi mọi thứ đã xảy ra.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bóng Hoa Đêm bật cười:
“Cô nghe chưa? Hắn không vô tội. Hắn chỉ giỏi... diễn.”
Y Vân rút d.a.o khỏi bàn.
Tiếng kim loại chạm gỗ vang lên lạnh lùng.
Lục Trạch Minh không nhúc nhích.
Anh bước lại, đứng thẳng trước cô.
“Nếu em nghĩ anh đáng chết... đ.â.m đi.”
Cô run tay.
“Anh nói dễ như thế… sao không sợ?”
“Vì nếu em còn tin anh yêu em, thì con d.a.o này không đ.â.m xuống được.”
Tay Y Vân siết lại, mạch m.á.u nổi lên rõ rệt.
Bóng Hoa Đêm cười như điên.
“Một nhát thôi! Đâm đi! Cô sẽ trở lại là nữ đặc công mạnh mẽ mà tôi từng yêu!”
Y Vân nhắm mắt.
Rồi…
Soạt!
Con d.a.o rạch ngang — không phải tim Trạch Minh, mà là da tay chính cô.
Máu trào ra. Đỏ tươi, nóng rát.
“Tôi không g.i.ế.c anh ấy.”
“Nhưng tôi tự chảy máu... để kết thúc trò chơi bẩn thỉu này.”
Cô ném d.a.o xuống, quay đầu bỏ đi.
Bóng Hoa Đêm đứng lặng.
Không cười nữa.
Chỉ có đôi mắt cô ta — đỏ hoe — đầy uất nghẹn, như vừa mất đi thứ duy nhất còn sót lại từ một tình yêu bị phản bội.
Về đến biệt thự, tay Y Vân được băng lại bằng lớp gạc trắng.
Lục Trạch Minh ngồi bên giường, không nói gì suốt nửa giờ.
Cuối cùng, cô lên tiếng:
“Anh biết không... em có thể tha thứ cho tất cả.
Chỉ cần... mỗi đêm, anh làm em quên hết.”
Anh quay lại, ánh mắt sâu và dịu hơn bao giờ hết.
“Vậy thì từ giờ… em sẽ không cần nhớ nữa.”
Anh cúi xuống, hôn cô — không dữ dội như mọi khi, mà dịu dàng, chậm rãi.
Nhưng bàn tay anh… đã lần xuống giữa hai chân cô, vuốt nhẹ, rồi chạm sâu hơn.
“Anh sẽ làm em ướt trước cả khi em xin anh dừng lại.”