Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 28: Họp Báo Máu Và Danh Dự
8 giờ sáng.
Toàn bộ giới truyền thông được mời đến tập đoàn Lục Thị. Không có lịch trước, không thông cáo báo chí.
Chỉ có một lời nhắn duy nhất:
“Tổng giám đốc Lục Trạch Minh muốn nói về đứa bé trong bụng nữ đặc công Y Vân.”
Cánh báo chí như phát điên.
Suốt 24 giờ qua, clip nhạy cảm giữa Y Vân và một người phụ nữ lạ mặt đã khiến mạng xã hội bùng nổ.
Tất cả đều chờ xem – liệu người đàn ông quyền lực nhất giới tài chính này sẽ phản ứng thế nào khi biết mình “bị cắm sừng”?
Phòng họp báo chật kín.
Y Vân không có mặt. Cô đứng sau cánh gà, tay ôm bụng, lòng căng như dây đàn.
Bên tai cô vẫn văng vẳng tiếng chỉ trích:
“Một nữ đặc công từng làm nhiệm vụ thân xác… đứa bé đó có thật là con của Lục Trạch Minh?”
“Cô ta có đang lợi dụng mang thai để trói buộc quyền lực?”
Nhưng khi cánh cửa mở ra, anh bước vào.
Lục Trạch Minh – vest đen, áo sơ mi trắng, không cà vạt, ánh mắt sắc lạnh như thể cắt toạc tất cả miệng lưỡi thế gian.
Anh không ngồi xuống ghế chủ tọa.
Anh đứng.
Trước hàng trăm máy quay, mic thu, và ánh mắt săm soi.
“Tôi là Lục Trạch Minh.
Tôi đứng đây không phải để xin lỗi.
Tôi đứng đây để tuyên bố.”
Không ai nhúc nhích.
Không ai dám ngắt lời.
“Đứa bé trong bụng Y Vân… là con ruột của tôi.
Tôi không quan tâm cô ấy từng là ai, từng làm gì trong quá khứ.
Tôi chỉ biết, người phụ nữ tôi yêu… đang mang con tôi.”
Mọi máy ảnh đồng loạt chớp.
“Cô ấy từng là đặc công.
Cô ấy từng thực hiện nhiệm vụ bằng thân xác.
Cô ấy từng bị phản bội, bị quay lén, bị tung clip bôi nhọ danh dự.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Và nếu ai trong các người dám hỏi tôi tại sao vẫn yêu cô ấy —
thì nghe cho kỹ:
Bởi vì cô ấy can đảm hơn tất cả đàn ông ngồi ở đây.”
Khán phòng c.h.ế.t lặng.
“Tôi – Lục Trạch Minh – tuyên bố:
Tôi sẽ cưới Y Vân.
Tôi sẽ nuôi đứa con này.
Và bất kỳ ai, bất kỳ kẻ nào, từ truyền thông đến thế lực ngầm, dám động vào mẹ con cô ấy — tôi sẽ khiến hắn biến mất khỏi bản đồ tài chính lẫn sinh học.”
Anh ném micro xuống, dứt khoát rời khỏi bục.
Phía sau cánh gà, Y Vân run nhẹ.
Cô chưa từng nghĩ… sẽ có người đàn ông đứng giữa thế giới mà nói:
“Tôi yêu cô ấy. Dù cô ấy từng thuộc về ai khác.”
Anh bước tới, ôm lấy cô, thì thầm vào tóc:
“Em không còn phải gồng lên để sống nữa.”
“Giờ… chỉ cần nằm xuống, để anh bảo vệ.”
Tối hôm đó.
Y Vân mặc váy ngủ mỏng, đứng bên cửa sổ, nhìn ánh trăng.
Lục Trạch Minh từ phía sau tiến đến, vòng tay ôm lấy eo cô.
“Hôm nay em khiến anh phát điên.”
“Vì em đẹp, hay vì em mạnh mẽ?”
“Vì em dám định giấu anh chuyện em sợ đẻ.”
Y Vân quay đầu, cười nhẹ.
“Vậy… anh tính làm gì để em quên sợ?”
Anh bế bổng cô lên, đặt xuống giường.
“Anh sẽ cho em sướng tới mức… mỗi lần nhìn thấy anh, tử cung em cũng tự co giật.”
Và đêm đó…
Không còn kìm nén.
Không còn trừng phạt.
Chỉ có tiếng da thịt chạm nhau, những giọt mồ hôi nóng rẫy lăn dài, và ánh mắt cô – rực cháy, như lần đầu được yêu.