Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 29: Đám Cưới Trong Thế Giới Bóng Tối

Không thiệp hồng.

Không pháo hoa.

Không khách khứa họ hàng.

Chỉ có thiệp đen, dấu vân tay m.á.u làm chữ ký, và một dòng chữ đỏ chói:

“Hôn lễ giữa Lục Trạch Minh và nữ đặc công Y Vân – địa điểm tuyệt mật.

Ai phản đối, tự lo hậu sự.”

Y Vân ngồi trước gương, khoác lên người bộ váy cưới màu ngà, ôm sát eo, xẻ lưng và để hở bờ vai trắng như tuyết.

Lần đầu tiên trong đời, cô mặc váy cưới – không phải để ngụy trang cho nhiệm vụ ám sát, mà… để thật sự làm vợ.

Cô gái từng sinh tồn giữa s.ú.n.g đạn, lần đầu có cảm giác như một người phụ nữ.

“Chị đẹp quá.”

Tiếng Bóng Hoa Đêm vang lên phía sau.

Y Vân soi gương, không quay lại.

“Cô đến để phá à?”

“Không. Để chúc mừng.

Dù sao… kẻ đầu tiên biết mùi vị cơ thể cô, vẫn là tôi.”

Y Vân bật cười, ánh nhìn không còn lạnh.

“Vậy tôi càng biết mình chọn đúng người để bước tiếp.”

Hôn lễ diễn ra trong một boong-ke dưới lòng đất – nơi từng là trung tâm điều phối gián điệp cấp A.

Khách mời gồm:

– Một sát thủ từng bị Y Vân b.ắ.n thủng đùi.

– Một gián điệp từng nhận lệnh thủ tiêu cô.

– Và cả vài tay buôn vũ khí từng là đối tác cũ.

Tất cả đều mặc đồ đen.

Y Vân và Lục Trạch Minh là hai người duy nhất khoác sắc trắng.

“Anh có chắc không?” – cô thì thầm khi sánh bước bên anh.

“Đây không phải tiệc cưới. Đây là lằn ranh sống chết.”

“Anh đã c.h.ế.t từ ngày không còn em.”

Lời tuyên thệ được đọc bằng ba thứ tiếng: Anh, Việt và ngôn ngữ mã của giới sát thủ.

“Anh có đồng ý, từ nay bảo vệ cô ấy, giấu bí mật bằng máu, chôn thù hận bằng tình yêu?”

“Có.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Cô có đồng ý, từ nay ngừng g.i.ế.c chóc, trao thân và cả sinh mệnh cho người đàn ông này?”

“Có.”

Tiếng vỗ tay vang lên như tiếng súng.

Không có mục sư.

Chỉ có một ông trùm mafia cũ làm người làm chứng.

Y Vân quay sang Trạch Minh, hôn anh.

Nụ hôn… nhẹ như sương ban đầu.

Nhưng khi anh bóp nhẹ eo cô, kéo sát vào người, môi anh lướt xuống cằm, rồi hôn chậm xuống cổ cô — thì hơi thở cô bắt đầu gấp gáp.

Sau hôn lễ.

Phòng riêng trong boong-ke – chỉ có hai người.

Y Vân tháo trâm cài tóc, váy cưới rơi xuống sàn trong một tiếng sột soạt mượt mà.

Cô không mặc nội y.

“Anh có biết… giữa cả trăm sát thủ kia, em chỉ sợ anh làm em ngất vì sung sướng.”

Cô mỉm cười, cắn nhẹ môi dưới.

Trạch Minh đẩy cô lên tường, hai tay ghì chặt cổ tay cô, giọng khàn:

“Vợ của anh hôm nay dám khiêu khích giữa bầy sói… Em biết hậu quả không?”

“Là bị ăn ngay đêm động phòng, phải không?”

Anh không trả lời.

Môi anh hạ xuống, cuồng nhiệt, gấp gáp.

Tay anh không chần chừ. Một tay siết eo, một tay luồn giữa hai chân cô – nơi đã ươn ướt như thể cô đã sẵn sàng từ lúc nói “đồng ý”.

“A… Trạch Minh…”

Cô bật rên khi anh luồn vào trong, sâu đến mức khiến cô bám lấy tường để đứng vững.

“Gọi lại.”

“Anh muốn nghe ‘chồng ơi’ từ miệng em.”

Cô mím môi, nhưng khi anh tăng tốc, ép chặt hơn, tiếng rên vỡ vụn bật ra:

“Chồng ơi… sâu quá… chồng ơi!”

Anh gầm lên:

“Tốt lắm. Nhớ… đêm nay là đêm của vợ chồng.

Còn đêm mai?

Anh sẽ bắt em rên trong cả tuần trăng mật.”