Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 32: Cưới Lại Em – Một Cách Đàng Hoàng
Hai tháng sau ngày con trai họ chào đời, giới truyền thông cả nước được phen dậy sóng bởi một tin tức kỳ lạ:
"Lễ đặt tên con của Tổng tài Lục Trạch Minh sẽ được tổ chức công khai tại quảng trường trung tâm, có cả giới báo chí tham dự."
Không ai hiểu.
Không ai tin nổi.
Một người đàn ông kín tiếng như anh, chưa từng công khai tình cảm, giờ lại muốn để cả thế giới chứng kiến việc đặt tên con?
Hôm ấy, trời thu lặng gió.
Y Vân mặc chiếc váy trắng thanh lịch, tay bế bé Minh – mới hai tháng tuổi đã rất kháu khỉnh, đôi mắt giống hệt cha, còn khóe môi chúm chím cười là của mẹ.
Cô không biết lý do thực sự của buổi lễ này.
Chỉ nghe Trạch Minh nói:
“Đến với anh.
Và đừng hỏi gì hết.”
Hàng trăm máy quay. Hàng nghìn ánh mắt.
Trên sân khấu lớn dựng ngay giữa trung tâm thành phố, Trạch Minh bước lên, bế lấy con trai từ tay vợ.
Anh hôn nhẹ trán đứa trẻ, rồi nâng micro:
“Thưa tất cả mọi người.
Tôi – Lục Trạch Minh – hôm nay chính thức đặt tên cho đứa trẻ này: Lục Vân Minh.
Vì con là kết tinh của hai con người đã đi qua chiến tranh, m.á.u và nước mắt.
Là món quà từ người phụ nữ tôi yêu nhất trên đời – Y Vân.”
Cả sân khấu im phăng phắc.
Anh đưa bé Minh cho một trợ lý bế, rồi…
– Quỳ gối.
Y Vân choáng váng.
Anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Mở ra: một chiếc nhẫn bạch kim đơn giản, khắc dòng chữ "VÌ EM, ANH CÓ THỂ LÀM LẠI TẤT CẢ."
“Lúc trước, anh ép em cưới bằng thủ đoạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hôm nay, anh cầu hôn như một người đàn ông đàng hoàng.”
“Y Vân…
Em có đồng ý cưới lại anh – không vì hợp đồng, không vì con, không vì món nợ m.á.u –
mà chỉ vì…
em cũng yêu anh?”
Cô rơi nước mắt.
Không phải vì xúc động. Mà là…
vì cuối cùng, cuộc đời cô cũng có một cái kết không cần giấu d.a.o trong váy cưới.
Cô gật đầu.
Cả thành phố vỡ òa trong tiếng vỗ tay và pháo giấy rơi xuống như tuyết.
Anh đeo nhẫn cho cô, hôn nhẹ lên môi.
Lần này không là sở hữu, không là cướp đoạt.
Mà là một nụ hôn của… người đàn ông yêu vợ.
Tối hôm ấy, trong phòng ngủ – cô nói:
“Lẽ ra… anh có thể chọn người phụ nữ hiền lành hơn em.”
“Không.
Anh chọn em – vì chỉ có em mới dám sinh con giữa lửa đạn.
Chỉ có em, mới khiến một kẻ m.á.u lạnh như anh biết khóc…”
“Và… chỉ có em, mới dám bắt anh rửa bỉm, nấu cháo, thức đêm ru con.”
Cả hai cùng cười.
Anh ôm cô từ phía sau, tay đặt lên bụng cô theo thói quen cũ.
“Còn bụng này… em tính cho anh ‘thuê’ lại một bé nữa không?”
“Anh nghĩ em là nhà đẻ thuê à?”
“Ừ. Nhưng thuê cả trái tim lẫn thân thể.
Trọn đời.”