Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 31: Sinh Con Trong Lửa Đạn
Tọa độ 09.88° – 109.27°.
Một con tàu bỏ hoang, dài hơn 50m, nằm giữa vùng biển quốc tế, không radar, không tín hiệu cứu hộ.
Lục Trạch Minh mặc đồ lặn, bơi suốt 6km từ tàu mẹ trong bóng tối.
Anh không mang theo vũ khí.
Không mang theo người.
Nhưng… trong răng hàm, anh giấu một con chip kích nổ.
“Mày muốn g.i.ế.c cô ấy?”
“Thì tao cho cả cái ổ chuột này chôn theo.”
Y Vân bị treo ngược tay trên dầm sắt, bụng cô đau co thắt liên tục.
Mồ hôi lạnh tuôn thành dòng.
Từng cơn đau quặn khiến cô rít lên:
“Không… lúc này không được… đừng sinh ra… chưa phải lúc…”
Tên bác sĩ điên bước tới, tay cầm d.a.o mổ, ánh mắt long lên:
“Con của cô sẽ ra đời ngay hôm nay.
Trên bàn mổ.
Dưới tay tôi.”
“Và cha nó… sẽ phải chứng kiến từ màn hình camera – cách tôi lấy từng mảnh nội tạng của đứa bé.”
Y Vân gầm lên, giãy giụa, m.á.u từ cổ tay chảy ròng ròng.
ẦM!!!
Một tiếng nổ lớn vang lên từ khoang dưới.
Cửa sắt bật tung.
Lục Trạch Minh xông vào.
Ánh mắt anh như một con thú hoang – điên cuồng, m.á.u đỏ văng trên mặt, tay không nhưng vẫn đ.ấ.m gãy cổ một tên gác cửa.
“VÂN!!”
Y Vân mở mắt – cả thân người đẫm m.á.u và mồ hôi – thở dốc:
“Đừng… đừng lại gần… hắn có kích nổ… con…”
Tên bác sĩ hét lên:
“DỪNG LẠI, LỤC TRẠCH MINH!!
Thêm một bước, tao g.i.ế.c nó!”
Trạch Minh đứng yên.
Anh cười. Rất nhẹ.
Rồi cắn mạnh vào răng – kích hoạt chip.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tích tắc… tích tắc…
Một đèn đỏ nhấp nháy từ túi n.g.ự.c áo hắn – con chip đã truyền tín hiệu, toàn bộ hệ thống tàu bắt đầu báo động.
“Mày làm cái gì???”
“Tao cho cả đám c.h.ế.t chung nếu cô ấy không sống.”
Trong khi hỗn loạn xảy ra, Trạch Minh lao lên, dùng dây xích siết cổ tên bác sĩ từ phía sau, giật mạnh.
Máu b.ắ.n tung tóe.
Một tiếng rắc! vang lên – cổ hắn gãy.
Anh đỡ lấy Y Vân khi cô rơi xuống, toàn thân co giật.
“Anh… em… không chịu nổi nữa…”
“Em sắp sinh rồi!”
Bụng cô gồng cứng. Nước ối vỡ tràn.
Anh cởi áo, lót dưới người cô, mắt đỏ hoe:
“Không sao, vợ ơi… anh ở đây. Em đừng sợ.”
“Anh biết đỡ đẻ không?”
“Không. Nhưng anh biết giữ lời hứa – em và con phải sống.”
Y Vân gào lên.
Một cơn đau như xé da.
Trạch Minh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, miệng lắp bắp:
“Thở đều… đẩy… mạnh lên, Vân ơi!”
Máu nhuộm đỏ boong tàu.
Nhưng… một tiếng khóc vang lên.
Chói tai. Mạnh mẽ.
“Con… là con anh sao?” – Trạch Minh run run đỡ lấy đứa bé.
“Ừ… nhìn cái môi chu mỏ là biết liền…”
Y Vân ngất đi.
Trạch Minh ôm vợ và con, ánh mắt như muốn khóc mà không được.
5 phút sau, tàu cứu viện Lục Thị đến kịp lúc.
Trạch Minh ôm hai mẹ con bước ra từ con tàu đang bốc cháy, phía sau là xác kẻ thù ngổn ngang.
Tại bệnh viện.
Y Vân mở mắt, thấy Trạch Minh đang bế con, thì thầm:
“Anh đã nghĩ tên gì chưa?”
“Lục Vân Minh.” – anh đáp, mỉm cười.
“Là sự kết hợp giữa em – người anh yêu nhất, và anh – kẻ từng nghĩ mình không xứng.”