Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một năm sau cái ngày định mệnh ấy, cuộc sống của tôi đã rẽ sang một trang mới. Tôi không còn là cô gái yếu đuối, dễ tổn thương như trước nữa. Tôi đã học được cách mạnh mẽ, cách yêu thương bản thân và cách đứng lên bảo vệ chính mình.

Tôi chuyển nhà, chuyển công việc. Tôi muốn một khởi đầu mới, một cuộc sống mới, không còn bất cứ sự liên quan nào đến Tùng và gia đình anh ta. Tôi không muốn bất cứ điều gì gợi nhớ đến những tổn thương mà họ đã gây ra cho tôi.

Công việc mới của tôi khá bận rộn, nhưng tôi lại cảm thấy tràn đầy năng lượng. Tôi dồn hết tâm huyết vào công việc, vào những dự án mới. Tôi muốn chứng minh cho bản thân mình, và cho cả những kẻ đã coi thường tôi, rằng tôi có thể làm được mọi thứ, một mình.

Linh vẫn luôn ở bên cạnh tôi, là bờ vai vững chắc cho tôi tựa vào mỗi khi tôi mệt mỏi. Cô ấy không bao giờ hỏi về Tùng, về gia đình anh ta. Cô ấy chỉ đơn giản là lắng nghe tôi, động viên tôi và luôn tin tưởng vào tôi.

Tôi cũng học cách tha thứ. Tha thứ cho Tùng, cho bà Mai, và cả cho chính bản thân mình. Tôi hiểu rằng, sự hận thù chỉ làm tôi thêm mệt mỏi. Tôi cần phải giải thoát cho chính mình khỏi những gánh nặng đó.

Một lần, tôi tình cờ gặp lại một người bạn chung. Anh ta kể cho tôi nghe về Tùng. Anh ta nói rằng sau vụ việc đó, Tùng và gia đình anh ta đã phải đối mặt với rất nhiều lời đồn thổi, rất nhiều sự chỉ trích.

Công việc của Tùng cũng bị ảnh hưởng. Bà Mai thì suy sụp, bà ta không thể chấp nhận được sự thật rằng tôi đã lừa dối họ một cách trắng trợn như vậy. Anh ta nói, họ đã phải chuyển đi nơi khác để tránh những lời ra tiếng vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi nghe xong, trong lòng không một chút hả hê. Tôi chỉ thấy một sự trống rỗng. Tôi biết, họ đã phải trả giá cho những gì họ đã làm. Nhưng tôi cũng không muốn mình sống trong sự hận thù. Tôi muốn mình sống một cuộc đời bình yên, hạnh phúc.

Tôi tiếp tục cuộc sống của mình, với những mục tiêu mới, những ước mơ mới. Tôi đi du lịch, khám phá những vùng đất mới. Tôi đọc sách, học hỏi thêm nhiều điều mới mẻ. Tôi dành thời gian cho bản thân, cho những sở thích của mình.

Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Hạnh phúc không phải là có được một người đàn ông hoàn hảo, một gia đình hoàn hảo. Hạnh phúc là được sống là chính mình, được yêu thương bản thân và được làm những điều mình yêu thích.

Tôi vẫn độc thân, nhưng tôi không hề cảm thấy cô đơn. Tôi có những người bạn thân thiết, có công việc yêu thích, và quan trọng hơn, tôi có một trái tim bình yên.

Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghĩ về Tùng. Tôi tự hỏi, liệu anh ta có nhận ra sai lầm của mình không? Liệu anh ta có học được bài học nào từ những gì đã xảy ra không? Tôi không biết, và tôi cũng không muốn biết. Cuộc đời tôi đã không còn chỗ cho anh ta nữa rồi.

Tôi đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Tôi thấy một người phụ nữ trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, và xinh đẹp hơn. Tôi mỉm cười. Tôi biết, tôi đã làm được. Tôi đã vượt qua tất cả.

Tôi vẫn tin vào tình yêu, nhưng tôi không còn mù quáng nữa. Tôi biết, tình yêu phải dựa trên sự tôn trọng, sự bình đẳng và sự chân thành. Tôi sẽ không bao giờ để bất cứ ai chà đạp lên lòng tự trọng của mình nữa.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời xanh ngắt, trong trẻo. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành. Cuộc đời tôi, giờ đây đã thật sự bắt đầu, một cuộc đời tự do, hạnh phúc và tràn đầy hy vọng. Tôi không biết tương lai sẽ mang đến điều gì, nhưng tôi biết, tôi đã sẵn sàng để đón nhận tất cả.