Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả căn phòng bỗng chìm vào một sự im lặng c.h.ế.t chóc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, xen lẫn sự bàng hoàng, kinh ngạc và cả phẫn nộ. Gương mặt Tùng tái mét, anh ta đứng sững sờ, không thốt nên lời.
Bà Mai là người đầu tiên lấy lại được bình tĩnh, hoặc ít nhất là giả vờ bình tĩnh. Bà ta lắp bắp: “Cô… cô nói cái gì vậy? Cô đang đùa đúng không? Cô không thể làm cái trò đó với gia đình tôi được!”.
Tôi nở một nụ cười lạnh lùng, không chút cảm xúc. “Đùa sao? Bà nghĩ tôi có thời gian để đùa với những kẻ như các người sao? Tất cả những gì tôi vừa nói, đều là sự thật. Cái thai không có thật, và cái giấy xét nghiệm ADN này, nó cũng không có thật”.
Tôi ném tờ giấy xét nghiệm ADN xuống bàn. Tờ giấy bay lượn trong không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống, như một chiếc lá khô lìa cành. Bà Mai vội vàng nhặt lấy, đôi mắt bà ta lướt nhanh qua những dòng chữ trên đó. Gương mặt bà ta càng lúc càng trở nên trắng bệch.
“Cô… cô dám lừa dối chúng tôi sao? Cô dám làm cái trò này với gia đình tôi sao?”: Bà Mai gào lên, giọng bà ta khản đặc, đầy vẻ tức giận và bẽ bàng. Bà ta không thể chấp nhận được sự thật này.
“Lừa dối?”: Tôi lặp lại, giọng điệu đầy mỉa mai. “Ai lừa dối ai? Các người là những kẻ lừa dối, những kẻ coi thường nhân phẩm, những kẻ biến tình yêu thành một món hàng. Tôi chỉ là đang trả lại cho các người những gì các người đã gieo ra mà thôi”.
Tùng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh ta run rẩy: “Nga… em… tại sao em lại làm vậy? Em… em không thể đối xử với anh như vậy được!”.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, ánh mắt tôi chứa đầy sự khinh bỉ. “Tại sao ư? Anh hỏi tại sao ư? Anh có còn nhớ những gì anh và gia đình anh đã nói với tôi không? Anh có còn nhớ ba điều kiện khốn nạn đó không? Anh có còn nhớ những lời anh đã nói, rằng tôi là đứa nhà quê, không môn đăng hộ đối không?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Tôi làm vậy, là để cho các người thấy, tôi không phải là một món đồ chơi để các người thao túng. Tôi không phải là một công cụ để các người lợi dụng. Tôi là một con người, có lòng tự trọng, có giá trị của riêng mình”: Tôi nói, từng lời như cứa vào lòng Tùng và bà Mai.
Bà Mai ôm ngực, thở hổn hển. Gương mặt bà ta đỏ bừng lên vì tức giận và xấu hổ. Bà ta nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ căm thù. “Cút! Cút ngay khỏi nhà tôi! Cô là một con ranh xảo quyệt! Cô không xứng đáng bước chân vào gia đình tôi!”.
Tôi cười khẩy. “Ồ, bây giờ bà mới nhận ra sao? Tôi đã nói rồi, tôi không bao giờ muốn bước chân vào cái gia đình của các người. Tôi đến đây, chỉ để hoàn thành màn kịch của mình, và để nói lời tạm biệt với các người”.
Tôi nhìn Tùng, ánh mắt tôi chứa đầy sự thất vọng. “Tùng, anh có biết, điều đáng buồn nhất là gì không? Đó là anh, một người đàn ông, lại không dám đứng lên bảo vệ người phụ nữ mình yêu. Anh đã để mẹ anh chà đạp tôi, đã để mẹ anh sỉ nhục tôi. Anh không xứng đáng với tình yêu của tôi”.
“Anh sẽ hối hận đấy, Nga! Em sẽ phải trả giá cho những gì em đã làm!”: Tùng gào lên, giọng anh ta đầy vẻ thù hận.
Tôi lắc đầu. “Không, Tùng. Tôi sẽ không hối hận. Kẻ hối hận sẽ là anh. Anh sẽ phải sống với sự hèn nhát của mình, với sự nhu nhược của mình. Còn tôi, tôi sẽ sống một cuộc đời tự do, hạnh phúc, không bị ai ràng buộc, không bị ai kiểm soát”.
Tôi quay lưng bước đi, không một lần ngoái lại. Tôi nghe thấy tiếng bà Mai ngất xỉu, tiếng Tùng la hét. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Tôi đã trả lại cho họ tất cả những gì họ đã gieo ra.
Tôi bước ra khỏi căn nhà, cảm thấy một sự giải thoát lạ lùng len lỏi trong trái tim mình. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi tối. Tôi đã tự do. Tôi đã mạnh mẽ hơn. Và tôi biết, cuộc đời tôi, giờ đây mới thật sự bắt đầu.