Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi bĩu môi nói: "Dương Trúc Chi cậu có vấn đề à, đừng làm phiền tôi nữa được không?"

"Cậu tưởng cậu là Ngô Ngạn Tổ à, chia tay rồi thì ít lại, ghép đôi với cậu? Thà tôi ở ngoài với con ch.ó cửa một đêm còn hơn."

Dương Trúc Chi tức giận mặt xanh mét, nóng vội: "Sao, cậu vẫn muốn cùng tên tiểu tiện nhân Đường Lạc đó à? Các cậu vào được không?"

"Anh thấy em có chút nhan sắc, không muốn em lạc vào đường mờ, ai ngờ em tự nguyện sa đọa, không lẽ đàn ông không thỏa mãn được em nữa à?"

Dương Trúc Chi đang tức giận, cổ áo hắn bị ai đó kéo lại, một cú đ.ấ.m móc trái đánh vào mặt hắn.

"Chết tiệt!"

Khuôn mặt vừa dưỡng mấy ngày mới khỏi của hắn lập tức sưng đỏ trở lại, đối phương vẫn chưa thôi, tiếp tục đánh thêm vài cái.

Tôi ngẩng mặt, trước mặt là một chàng trai tóc gọn gàng sạch sẽ, mặc bộ vest đen quý phái quyến rũ.

Khuôn mặt này, giống Đường Lạc đến 99%.

Tôi ngây người: "Cậu..."

Chàng trai mắt cong cong, bỏ qua kẻ đang rên rỉ dưới đất, đưa tay về phía tôi.

"Tớ là Đường Lạc, bạn nhảy của cậu."

"Đó là ai vậy, đẹp trai quá!"

Một cô gái khác bịt miệng: "Là học trường mình sao, sao chưa từng thấy?"

Tôi và Đường Lạc đứng cùng nhau, xung quanh xì xào bàn tán không ngừng.

Khuôn mặt này quá ưu tú, sống mũi cao, đường viền hàm rõ ràng.

Dưới ánh đèn vàng mờ, cậu ấy như một quý tộc đầy sức hút.

Đôi mắt Đường Lạc khóa chặt tôi, theo dõi từng hành động của tôi.

"Hôm nay cậu rất đẹp."

Cậu ấy bỏ một miếng bánh ngọt vào đĩa tôi, nụ cười có chút nịnh nọt: "Thử cái này không? Ngon lắm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi cắn một miếng, rất ngọt.

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cậu ấy, giống hệt như mọi khi.

Đường Lạc trở lại là chính mình, không che giấu ánh mắt chiếm hữu nữa.

Âm nhạc vang lên, Đường Lạc nắm lấy tay tôi, dẫn tôi vào vũ trường.

Gai xương rồng

Xoay tròn theo âm nhạc, tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cậu ấy, giọng hơi run: "Cậu là, con trai?"

Tôi không tiếp lời trêu chọc của cậu ấy, mà hỏi: "Tại sao chiều không nghe điện thoại?"

Ánh mắt Đường Lạc lấp lánh, động tác trở nên thận trọng.

" sợ cậu giận."

đổi xưng hô nha

Cậu ấy ôm tôi vào lòng: "Anh muốn nói với em sự thật một cách chính thức, và để em biết, anh thích em."

Tôi không nói gì, Đường Lạc khẽ hỏi: "Em giận rồi à?"

Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ấy, giơ tay kéo cà vạt cậu ấy, kéo cậu ấy cúi xuống ngang tầm mắt tôi.

Vòng tay qua cổ cậu ấy, mũi tôi áp sát mặt cậu ấy.

"Ừ, giận thật đấy," trong mắt tôi ánh lên nụ cười, "tiếc quá, tôi không thể thành công được rồi."

"Ôi. vợ tôi, pặc, không còn."

Nhân lúc âm nhạc mập mờ, tôi nâng cằm cậu ấy, hôn lên đôi môi mềm mại của Đường Lạc.

Hôn xong, tôi chớp mắt: "Lần trước anh đánh lén trước, giờ, chúng ta hòa."

Đường Lạc trợn mắt, mặt đỏ ửng lan đến tai.

Vừa rồi, tôi đã hoàn toàn thông suốt.

Là nam hay nữ có khác gì nhau, đều là Đường Lạc, người tôi thích mà.