Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi liếc nhìn xung quanh, may mắn không ai chú ý chúng tôi, không đến mức ngày mai lên hot sớt tin tức trường.
Màn trêu chọc này, hoàn toàn làm rối loạn trái tim chàng trai.
Đường Lạc ngồi cạnh tôi, hoàn toàn bỏ qua chương trình của trường, ánh mắt dán chặt vào người tôi.
Tối nay giáo viên không tham dự, toàn bộ do học sinh tự chủ trì.
Hội học sinh sắp xếp mọi thứ ngăn nắp.
Lúc tan về, Đường Lạc kéo tôi vào góc tối.
Trong bóng tối, đôi mắt chàng trai lại sáng rực.
Cậu ấy cúi người áp sát mặt tôi, định hôn lên, dường như muốn giành lại quyền khống chế nào đó.
Thì ra là chưa hôn đủ.
Đáng yêu thật.
Tôi giơ ngón trỏ chặn môi cậu ấy: "Dừng, vừa rồi đã hòa rồi, bây giờ phải đợi thi đại học xong mới mở quyền hôn đấy."
Đường Lạc mặt đầy ấm ức: "Trước đây khi coi anh là chị em, rõ ràng cái gì cũng được."
Vô ích, trước đây cậu không có vũ khí!
Bây giờ đã khác rồi nhé.
Tôi vỗ vai cậu ấy: "Người trẻ phải biết kiên nhẫn, bình tĩnh mới đi đường dài."
Đường Lạc nhìn tôi, đột nhiên cúi đầu cắn một cái vào vai tôi.
Giọng cậu ấy trầm thấp, vô cùng bất lực: "anh thật sự sa vào tay em rồi."
Ảnh vest của Đường Lạc bị đăng lên mạng, nổi như cồn trong trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hôm sau hiệu trưởng cùng giáo viên chủ nhiệm gọi chúng tôi đến phòng họp.
Tôi và Đường Lạc vừa đến, hiệu trưởng mỉm cười xin lỗi chúng tôi.
"Hai em nhỏ, ở đây các thầy cô đặc biệt xin lỗi các em, hồi trước giáo viên chủ nhiệm của các em bận rộn với tiết học mở của thành phố, tài liệu liên quan chuyển trường là thầy Trần xem, nên thầy ấy tạm thời chưa nắm rõ giới tính của em Đường Lạc."
"Chuyện thông báo trước đây, đã oan cho các em rồi."
Nghe vậy, cái đầu đang rũ rượi của tôi ngẩng lên.
Nhưng trong lòng thầm nghĩ, he he, thực ra cũng không hoàn toàn oan đâu.
Gai xương rồng
Giáo viên chủ nhiệm đứng thẳng, trong mắt có chút ngượng ngùng, ngón tay siết chặt.
Thầy hắng giọng: "Cái này, đúng là chưa nắm rõ, làm các em chịu oan rồi."
Bên cạnh thầy Trần cười: "Tôi nói sao, hôm phát thanh tôi không có ở đó, giờ nghe họ nói chuyện này, tôi còn ngạc nhiên."
"Tôi nói Đường Lạc không phải con trai sao, ha ha."
Tôi chớp mắt nhỏ, hơi ngạc nhiên, không ngờ lại được minh oan nhanh như vậy.
Giáo viên đã tỏ thái độ, tôi đang định thuận theo bậc thang mà xuống, Đường Lạc lên tiếng trước:
"Hiệu trưởng Trương, dạo này em và bạn Châu Lâm chịu nhiều dị nghị, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ học tập của chúng em. Đã là trường làm sai, em muốn hợp lý đưa ra một yêu cầu."
Hiệu trưởng Trương đẩy kính, gật đầu: "Em nói đi."
Đường Lạc nhìn tôi một cái: "Em hy vọng em và Châu Lâm không tham gia tự học buổi tối, chúng em sẽ học phụ đạo riêng."
Hiệu trưởng Trương nhíu mày, hơi do dự: "Đường Lạc, tính tự giác học tập của em tôi rất hài lòng, nhưng Châu Lâm..."
Đường Lạc nhướng mày, mắt đầy vẻ kiêu ngạo của tuổi trẻ:
"Em có thể đảm bảo trong một tháng sẽ đưa Châu Lâm vào top 50 toàn khối, và thời gian tự học cũng chỉ một tháng."