Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi kinh ngạc, kéo tay áo Đường Lạc nói nhỏ: "Ê ê ê, bảo bối, top 50 toàn khối, cậu cũng quá coi trọng tôi rồi! Tôi mới xếp thứ 500, vật lý cũng mới 60 điểm thôi."

Thần thiếp làm không được!

Một người dám nói, một người dám tin.

Hiệu trưởng Trương suy nghĩ một lúc, quyết định: "Được, tôi tin em Đường Lạc."

Tôi ngây người, hiệu trưởng ơi đừng tin tôi quá chứ!

Các thầy cô lần lượt rời phòng họp, Đường Lạc kéo tôi lại.

Đường Lạc cúi đầu, vẻ kiêu hãnh và khí thế trong mắt tan biến, chỉ còn dịu dàng.

"Anh muốn cùng em đến thành phố A học."

"Nhưng tra tất cả các trường khá tốt ở thành phố A, điểm chuẩn đều cao hơn thành tích hiện tại của em quá nhiều, tiến độ của trường đối với em hơi nhanh, không thể nâng cao tốt được."

Thấy cậu ấy nghiêm túc, tôi không nhịn được trêu một chút.

Nhón chân, tôi áp sát mắt cậu ấy, giọng ngọt ngào: "Vợ ơi, làm vậy, thật sự hoàn toàn vì học tập?"

Đường Lạc mắt sâu thẳm lóe lên hoảng hốt, yết hầu lăn: "90%."

Việc cơ bản đã định, vốn tưởng thông suốt, không ngờ cuối cùng người phản đối lại là lớp trưởng tôi luôn kính trọng.

Từ Vy Vy là lớp trưởng lớp một, kiêm lớp phó môn vật lý.

Là kẻ học dốt vật lý, tôi không ít lần nhận sự giúp đỡ của cô ấy, cô ấy là cục cưng trong lòng tôi.

Từ Vy Vy ném đề thi mới nhất lên bàn Đường Lạc, tức giận nói: "Đường Lạc, cậu làm vậy, với bản thân không ảnh hưởng gì."

"Nhưng Châu Lâm căn bản vốn không tốt, nếu cậu thất bại thì sao, cô ấy liền tiến độ cơ bản của trường cũng không theo kịp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đường Lạc ngẩng mắt, giọng điệu hơi lạnh: "Tôi nắm chắc."

Tôi như ông chồng giữa vợ và mẹ, chỉ có thể hòa giải.

Gai xương rồng

"He he, Vy Vy, cậu nói cũng đúng, nhưng mà, Lạc Lạc cũng là ý tốt."

Vy Vy mắt trợn tròn: "Vậy cậu nghe ai?"

Tôi nhìn hai bảo bối, cúi đầu, rũ xuống.

Đường Lạc ngả ra sau, lấy từ bàn ra một quyển vở dày cộp.

Cậu ấy mở ra, bên trong toàn là đề viết tay ngăn nắp.

"Đây đều là nội dung học tập tôi soạn cho Châu Lâm dựa trên tiến độ học của cô ấy. So với việc cậu hướng dẫn bừa bãi, tôi có tính mục tiêu hơn. Hơn nữa, thành tích của tôi tốt hơn cậu."

Trong lòng tôi tràn đầy cảm động: "Hu hu, cảm ơn vợ, anh đối với em quá tốt rồi."

Vy Vy mặt trắng bệch, cô ấy cắn răng nói: "Được, khá lắm. Nhưng tôi chưa thấy ai năm cuối không tự học buổi tối."

"Châu Lâm cậu đợi thành tích tụt đi."

Cô ấy buông lời rồi quay đi.

"Ê ê ê, Vy Vy!"

Tôi đứng dậy, lại bị bàn tay bên cạnh kéo lại.

Đường Lạc trải bộ đề chuyên dụng lên bàn, soái ca lên ngôi: "Làm đề."

Người ta, luôn khó lưỡng toàn.