Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Cậu và dì mải mê quỳ lạy, khiến một đám du khách bu lại xem.

Nhân viên nhanh chóng chạy tới ngăn cản.

Dì quỳ sụp xuống đất tìm vòng vàng, nhưng lần này chẳng có gì cả.

“Không đúng, chúng tôi lạy nhiều thế rồi, sao chẳng thấy gì?”

Cậu vỗ trán cái bộp.

“Có khi đổi thành thứ tài lộc khác rồi. Nếu ôm cả đống vòng vàng thì chắc chắn sẽ bị nghi ngờ!”

Dì nghe xong thì bán tín bán nghi, có phần thất vọng, đành đeo cái vòng vàng duy nhất lên tay.

Tôi vẫn còn rùng mình, ngơ ngẩn nhìn hoa đăng.

Sau lưng bỗng vang lên một tiếng “phịch”.

Cậu còn chưa kịp bước đi, đã ngã vật xuống đất.

Chúng tôi giật mình hoảng sợ. Dì quỳ xuống, tát liên tiếp vào mặt hắn, nhưng cậu vẫn hôn mê bất tỉnh.

Không còn cách nào khác, tôi và dì vừa kéo vừa dìu, đưa cậu lên xe, chạy tới bệnh viện.

Trên xe, dì hỏi tôi có còn nhặt được gì nữa không.

“Cậu mày nói, ngọn núi chỗ hội đèn đó rất linh.”

“Hồi nhỏ anh ấy thường nghe người ta kể là có người nhặt được vàng. Truyền thuyết bảo trước kia địa chủ chôn cả núi vàng để tránh bị tịch thu.”

“Giờ chẳng ai nhắc đến nữa, hôm qua nghe cháu nói vậy mới nhớ ra.”

Tôi nửa tin nửa ngờ.

Thì ra cậu nhớ tới truyền thuyết này nên hôm nay mới ép tôi dẫn đi thử vận may.

Vòng vàng trên tay dì va chạm vào mấy món trang sức khác, leng keng vang dội.

Bà ta hớn hở, chẳng thèm để ý đến người chồng hôn mê phía sau.

Mí mắt phải tôi giật liên hồi, linh cảm bất an càng lúc càng rõ rệt.

Tới bệnh viện, dì gọi cáng đưa cậu đi, còn tôi quay thẳng lại phòng bệnh của mẹ.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện