Tôi siêu mê cái đẹp.
Tỏ tình lần thứ 99 với hot boy lớp Từ Cẩn Nhiên, cậu ta vẫn lạnh lùng từ chối tôi.
Tôi nghe lén được lũ bạn của cậu ta cười đùa:
"Không ổn rồi, lần này mày từ chối có vẻ hơi do dự đấy."
"Nghe nói nó muốn học cùng trường đại học với mày đấy."
"Thi xong khéo bọn tao phải uống rượu mừng của chúng mày ấy nhỉ?"
Từ Cẩn Nhiên ghê tởm ném bóng rổ về phía họ:
"Đừng có gán ghép tao với loại con gái nông cạn đó, ghê tởm."
Vào ngày nhập học.
Tôi cầm chiếc bánh nhỏ vừa mới nướng, chạm mặt Từ Cẩn Nhiên ở cổng trường.
Thấy tôi, mắt cậu ta chợt sáng lên, rồi ngượng ngùng quay đi:
"Lần sau đừng làm nữa, tôi không thích đồ ngọt."
Tôi bối rối nhìn hot boy trường đứng cách đó không xa.
Haiz.
Phải giải thích với Từ Cẩn Nhiên kiểu gì đây ta, người thích đồ ngọt thật ra là bạn trai tôi cơ mà.
1.
Tôi là một cô gái bình thường.
Bình thường từ sợi tóc đến gót chân.
Nhưng, điều đó không ngăn tôi có một trái tim khao khát cái đẹp.
Như lời mẹ tôi thường nói:
“Đàn ông mà, dù sao cũng đều như nhau, chi bằng chọn một anh đẹp trai, ít nhất nửa đêm sẽ không khóc đến mất ngủ vì phải nằm cạnh một con lợn.”
Tôi khắc ghi điều đó trong lòng.
Từ nhỏ, tôi chỉ nhắm vào những bạn nam đẹp trai nhất để theo đuổi.
Không tán được hot boy lớp một, tôi chuyển sang hot boy lớp hai. Không tán được hot boy lớp hai, tôi chuyển sang hot boy lớp ba, cứ thế tiếp tục.
Lên cấp ba, đa số con trai trong trường bước vào giai đoạn xấu xí nhất của tuổi dậy thì, nhan sắc tụt dốc không phanh.
Chỉ có Từ Cẩn Nhiên là có vẻ ngoài ưa nhìn nổi bật nhất.
Thế là tôi quyết định khóa mục tiêu vào mình cậu ta.
Từ Cẩn Nhiên học giỏi, đẹp trai, lại còn biết chơi vĩ cầm.
Lúc đứng trên sân khấu, mắt rũ xuống, những ngón tay thon dài lướt trên dây đàn, đẹp như tranh sơn dầu.
Buổi biểu diễn kết thúc, khán phòng vang lên tràng pháo tay như sóng vỗ.
Tôi nghe thấy tiếng trái tim mình rung động, át đi mọi âm thanh ồn ào.
Lần đầu tỏ tình với Từ Cẩn Nhiên, cậu ta lạnh lùng hỏi ngược lại:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Hứa Xán Hòa, cậu thích tôi vì điều gì?"
Tôi nghiêng đầu, suy nghĩ nghiêm túc một chút rồi trả lời.
"Cậu là người đẹp trai nhất trường."
Cậu ta cười thành tiếng, trong lời nói đầy châm biếm:
"Ai theo đuổi tôi cũng nói thế."
"Tiếc là tôi ghét nhất loại con gái như các cậu."
Chậc.
Lúc chế nhạo người khác cũng đẹp như vậy.
Tôi hoàn toàn chìm đắm trong nhan sắc của Từ Cẩn Nhiên, chẳng mấy để ý đến cái miệng nhỏ đang lảm nhảm kia nói gì.
Không biết câu nào đã chạm vào nọc cậu ta.
Từ hôm đó, cậu ta trở nên rất ghét tôi.
Ghét hộp sữa nóng tôi nhét vào ngăn bàn mỗi sáng, ghét bóng dáng tôi mang nước ra sân bóng rổ.
Càng ghét những lần tôi giả vờ tình cờ gặp gỡ.
Nhưng vì khuôn mặt đó, tôi có thể chịu đựng mọi thứ.
Tôi làm cái đuôi nhỏ của Từ Cẩn Nhiên suốt ba năm, cũng tỏ tình không biết bao nhiêu lần, nhiều đến mức chính tôi cũng không nhớ nổi.
Và cũng không ngoài dự đoán, lần nào cũng bị cậu ta từ chối.
Hội bạn thân của tôi bực bội vì tôi không chịu tỉnh ngộ.
"Tiểu Hòa, theo đuổi con trai không phải như cậu đâu, trên mạng bảo rồi, kiểu của cậu gọi là “chó liếm” đấy."
Thế hả?
Liếm thì l.i.ế.m vậy.
Tôi bình thản gãi đầu.
Các bạn không chơi các bạn không hiểu đâu, có l.i.ế.m thì cũng là do đối phương xinh đẹp quá mức đấy.
2.
Hôm nay là sinh nhật Từ Cẩn Nhiên.
Tôi cầm món quà đã chuẩn bị kỹ lưỡng, bước đến trước cửa phòng bao của cậu ta.
Những lời đối thoại bên trong vang lên rõ mồn một.
"Anh Nhiên, nói thật đi, mày có tình cảm với Hứa Xán Hoà không?"
Tôi dừng bước, nép mình bên khe cửa nghe lén.
"Chết rồi, anh Nhiên im lặng rồi."
"Bảo sao lần trước mày từ chối nghe có vẻ hơi do dự ấy."
Có người bắt đầu bình phẩm về tôi.
"Hứa Xán Hoà nhan sắc cũng bình thường nhưng n.g.ự.c to eo nhỏ, body cực phẩm, lại còn dại trai dễ điều khiển."
"Anh Nhiên thích kiểu “bỏ đầu vẫn ăn được”, dù sao tắt đèn cũng như nhau, xúc cảm mới quan trọng, haha."