Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nghe nói nó muốn học cùng trường đại học với mày đấy."

"Thi xong khéo bọn tao phải uống rượu mừng của chúng mày ấy nhỉ?"

Tiếng cười đùa ngày càng lớn.

"Bộp…"

Quả bóng rổ không biết ném vào ai.

Người đó rên rỉ đau đớn, cuối cùng cũng im miệng.

Căn phòng ồn ào bỗng chốc trở nên yên lặng đến rợn người.

Từ Cẩn Nhiên đứng dậy.

Gương mặt điển trai lúc này đầy phẫn nộ.

"Ngực to? Eo nhỏ?"

"Thích thế thì tự đi mà yêu đi."

"Đừng có gán ghép tao với loại con gái nông cạn đó, ghê tởm."

Tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm vào túi vải trên tay.

Trên đường đến đây, trời đột nhiên đổ mưa, vì không mang ô nên người tôi đã ướt sũng.

Chỉ có túi vải được tôi ôm chặt trong lòng, không hề bị ướt chút nào.

Bởi bên trong là bản nhạc "Ly biệt" của Chopin.

Đó là món quà sinh nhật tôi đã chọn rất lâu cho Từ Cẩn Nhiên.

Tôi muốn nói với cậu ta rằng dù có tốt nghiệp, chúng tôi vẫn sẽ gặp lại nhau ở ngôi trường trong mơ.

Nếu cậu ta nguyện ý, chúng tôi sẽ viết tiếp chương mới, sẽ không có cái gì là ly biệt đâu.

"...Tao sai rồi."

"Hứa Xán Hoà sao xứng với anh Nhiên, đều tại tao nhiều chuyện."

Người bên trong vẫn đang nịnh nọt xin tha.

Bạn bè của Từ Cẩn Nhiên vốn luôn thích nói bậy.

Nhưng câu trả lời của cậu ta vẫn khiến tôi không thể nào quên được.

Tôi đột nhiên cảm thấy thật vô nghĩa.

Khuôn mặt từng khiến tôi say mê ấy, lại có thể thốt ra lời tổn thương đến thế.

Tôi nhẹ nhàng đặt cuốn sách nhạc xuống, quay người rời đi, không ngoảnh lại lần nào nữa.

Ngày hôm sau, tôi xin nghỉ buổi sáng vì bị ốm.

Vừa lôi sách vở ra, Từ Cẩn Nhiên đã tiến đến.

Cậu ta gõ nhẹ lên mặt bàn của tôi.

"Hứa Xán Hoà, nộp bài tập."

Giọng cậu ta thoáng chút bất mãn.

"Sắp thi đại học rồi, thời điểm quan trọng thế này, hôm qua cậu đi đâu vậy? Cả ngày không thấy bóng dáng cậu."

"Nhưng tôi đã đến trường học hôm qua, cũng nộp bài đúng giờ mà."

Tôi không hiểu tại sao cậu ta lại chất vấn tôi.

"Ừ, cậu đến trường thật nhưng hôm qua là sinh nhật tôi, cậu không đến..."

Tôi không nhịn được mà ngắt lời Từ Cẩn Nhiên.

"Cậu ghét tôi đến thế, không có tôi tham gia tiệc sinh nhật, cậu phải vui hơn chứ?"

Giọng tôi khàn đặc sau trận ốm, như tiếng chiêng rè.

Từ Cẩn Nhiên bị tôi chặn họng, sững sờ, cơn giận cũng tan biến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Giọng cậu... hôm qua cậu bị bệnh à?"

Ngay sau đó, Từ Cẩn Nhiên ném tới một hộp thuốc.

"Từ giờ tan học đừng chạy lung tung nữa, bệnh lúc này sẽ ảnh hưởng đến kỳ thi."

Cậu ta ngập ngừng: "Đừng hiểu nhầm, với tư cách lớp trưởng, tôi có trách nhiệm theo dõi tình hình học tập của cả lớp."

"Tôi từng nói rồi, tôi muốn thi Thanh Hoa."

Thi vào Thanh Hoa luôn là ước mơ của Từ Cẩn Nhiên.

Dù Hoa Đại bên cạnh phù hợp với tôi hơn, tôi vẫn luôn muốn thi Thanh Hoa, để được đứng trên con đường tương lai rực rỡ của cậu ta.

Nhưng giờ tôi đã nghĩ khác.

Tôi quyết định đổi sang Hoa Đại.

Nhưng không có ý định nói với Từ Cẩn Nhiên về việc này.

Tôi chỉ miệng nói qua loa:

"Vậy thì thật cảm ơn lớp trưởng, tôi sẽ cố gắng."

Từ Cẩn Nhiên hài lòng nhếch mép.

Cậu ta vô thức giơ tay lên, như muốn xoa đầu tôi.

Hoặc có lẽ chỉ là tôi ảo tưởng.

Cử chỉ đó dừng lại giữa không trung một cách ngượng ngùng, rồi lặng lẽ rút về.

Trước khi đi, cậu ta buông một câu không đầu không đuôi:

"Có bài toán nào không hiểu, cậu cứ đến hỏi tôi."

"Giúp cậu đậu Thanh Hoa, cũng là trách nhiệm của tôi với tư cách lớp trưởng."

Từ Cẩn Nhiên cố ý nhấn mạnh mấy từ cuối, như sợ tôi nảy sinh ảo tưởng không đáng có.

Lại như đang nói với chính mình.

4.

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, mọi người trở nên bận rộn.

Tất cả đều đang ước lượng điểm, đăng ký nguyện vọng, chờ kết quả...

Mùa hè này cứ thế trôi qua một cách trật tự, cùng với tiếng ve không ngớt và bóng cây in trên mặt đất.

Gần đến ngày nhập học.

Bạn thân kéo tôi ra ngoài tham gia buổi họp mặt lớp cấp ba.

Cô ấy nhìn thấy tôi, liền hét lên:

"Cậu nhuộm tóc rồi à! Đẹp quá đi!"

"Đợi cậu vào Thanh Đại, chắc cái tên đạo mạo Từ Cẩn Nhiên kia c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt luôn."

Tôi hơi chột dạ.

"Thực ra tớ không đăng ký Thanh Đại, tớ đỗ vào Hoa Đại."

"Với lại tớ đã có bạn trai rồi, chỉ chờ nhập học là gặp mặt thôi."

Cô ấy tròn mắt kinh ngạc.

"Cậu theo đuổi Từ Cẩn Nhiên ba năm trời, giờ nói buông là buông, mà còn yêu đương nhanh thế này sao?!"

"Hai người quen nhau thế nào?"

Dưới sự tra hỏi gắt gao của bạn thân, tôi đành phải thú nhận:

"Anh ấy tên là Cố Dư Thâm, tớ gặp anh ấy ở phần bình luận dưới bài đăng tìm người yêu trên diễn đàn Hoa Đại."

Nghĩ đến khuôn mặt mày kiếm mắt sáng của Cố Dư Thâm, má tôi ửng hồng:

"Tớ cũng không muốn thay lòng đổi dạ nhanh thế đâu nhưng anh ấy đẹp trai quá mà!"

"Với lại Cố Dư Thâm này dễ theo đuổi lắm, vừa kết bạn chưa được mấy ngày mà anh ấy đã đồng ý lời tỏ tình của tớ rồi."