Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Sau khi đi làm lại, tôi nhanh chóng tập trung vào công việc.

Chuyện hôn nhân dường như không hề ảnh hưởng đến tôi.

Chỉ khi có vài đồng nghiệp hỏi, tôi mới nói: "Đúng vậy, ly hôn rồi, tam quan bất đồng, không thể miễn cưỡng được."

Mấy năm nay năng lực làm việc của tôi cũng được cấp trên nhìn nhận, dự định sẽ thăng chức cho tôi vào nửa cuối năm.

Vừa nghe lời này, tôi làm việc càng hăng say hơn. Tôi nghĩ, đây chính là sức mạnh của chiêu "vẽ bánh" của ông chủ rồi.

Lúc ly hôn, tôi thậm chí đã nghĩ đến việc ép Trần Bân ly hôn không tài sản, dù sao anh ta cũng là người có lỗi, tôi hoàn toàn có quyền làm vậy.

Bố tôi vẫn nhắc nhở tôi một câu: Chó cùng rứt giậu.

Kẻ không có gì để mất thì không sợ gì cả, bây giờ nhà Trần Bân chính là những kẻ không có gì để mất.

Bây giờ họ đã mất trắng tất cả, chỉ chờ một cơ hội để bùng nổ thôi.

Đến lúc đó, họ sẽ làm gì, thì không thể đoán trước được.

Tôi nghe mà toát mồ hôi lạnh, vội vàng bảo luật sư lập lại kế hoạch.

Cuối cùng, tôi chỉ yêu cầu một phần ba tài sản chung của vợ chồng.

Bố tôi nói đúng, mọi chuyện nên chừa lại một đường lùi, phải để họ nhìn thấy hy vọng, rồi sau đó mới tuyệt vọng, như vậy mới thú vị.

Trần Bân còn muốn được đằng chân lân đằng đầu, nhưng tôi lại lạnh mặt: "Trần Bân, anh nên biết xấu hổ một chút đi. Anh và tôi đều biết, một kẻ ngoại tình mà được những thứ này đã là quá nhiều rồi."

Trần Bân lúc đó mới chịu im.

Ngày chính thức ly hôn, Trần Bân nhìn tôi cười bất lực: "Nguyệt Nguyệt à, em không biết sự khắc nghiệt của xã hội đâu. Phụ nữ hai đời chồng thì còn gả cho ai được nữa chứ. Nhưng ai bảo anh thật lòng yêu em cơ chứ, sau này chỉ cần em hối hận, cánh cửa nhà anh sẽ luôn rộng mở đón em về."

Trần Bân lộ ra vẻ mặt mà anh ta tự cho là đẹp trai, nhưng trên thực tế thì khuôn mặt lại nhờn đến mức khiến mọi người phát tởm.

Tôi lạnh lùng gật đầu.

Anh ta lại tưởng là tôi đang ngại.

Luật sư của tôi gần như không nhịn nổi nữa: "Đi thôi."

Kể từ đó, tôi thật sự thấy yên lòng.

Tránh xa được thứ bẩn thỉu, thật là vui vẻ.

Không biết đã qua bao nhiêu năm, đợi cho cấp trên tiền nhiệm nghỉ hưu, tôi được thăng một cấp.

Tôi hứng khởi mời toàn bộ công ty đi ăn.

Trong một phòng riêng của nhà hàng cao cấp, tôi nâng ly:

"Thành công của tôi không thể thiếu sự góp mặt của tất cả các vị ở đây. Có các vị, tôi và công ty mới có thể ngày càng phát triển rực rỡ. Hôm nay tôi mời, mọi người cứ ăn uống thoải mái đi!"

"Cảm ơn sếp!"

"Sếp hào sảng quá!"

...

Giữa những lời tâng bốc, tôi đứng dậy đi nhà vệ sinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ở góc rẽ, một người mặc đồng phục quản lý dường như đang dạy dỗ một nhân viên phục vụ nào đó.

Tôi không có ý định can thiệp, vừa định lướt qua họ thì người nhân viên phục vụ đó lại rụt rè gọi tôi lại.

"Lâm, Lâm Nguyệt Nguyệt?"

Tôi lạnh lùng quay đầu, nhìn người đàn ông đang rụt rè, run rẩy trước mặt.

Tôi lục tìm trong ký ức rất lâu, mới tìm thấy cái tên Trần Bân.

"Anh?"

Người quản lý bên cạnh vội vàng cúi đầu khom lưng với tôi: "Xin lỗi Lâm Tổng, đã làm phiền nhã hứng của cô, chúng tôi đi ngay đây, đi ngay đây."

Nói xong, ông ta kéo Trần Bân vẫn còn đang ngơ ngẩn đi mất.

Tôi không để ý, quay về phòng riêng của mình.

"Cô ấy là vợ tôi mà..."

Tiếng nói yếu ớt bị kẹp lại bên ngoài khi cánh cửa phòng riêng đóng sập.

Tôi không ngờ, Trần Bân lại tìm đến tôi.

Anh ta dường như đã thay một bộ vest lịch sự, muốn khôi phục lại vẻ kiêu ngạo như trước đây trước mặt tôi.

Nhưng tôi không có nhiều thời gian để xem anh ta diễn trò.

"Hẹn tôi có chuyện gì sao?"

Thật lòng mà nói, nếu không phải có chút ý định xem trò hề, tôi sẽ không bao giờ nhận lời gặp anh ta.

Trần Bân xoa xoa tay, câu đầu tiên đã khiến tôi kinh ngạc: "Trần Băng bỏ đi rồi, cô ta vứt Tiểu Thiên lại cho tôi."

11

Sau khi kinh ngạc, tôi lại thấy đó là lẽ đương nhiên.

Dường như bất cứ chuyện gì xảy ra với Trần Bân, tôi cũng thấy bình thường.

Tôi uống cà phê, không tiếp lời.

Trần Bân cười khổ một tiếng: "Tiểu Thiên gần như bị cô ta nuôi hỏng rồi. Mấy năm nay mẹ tôi tức đến phát bệnh tim, bố tôi cũng bị ngã gãy chân phải nhập viện. Mỗi ngày tôi liều mạng kiếm tiền, nhưng vẫn không đủ cho nó tiêu xài hoang phí.

"Nhưng thì sao chứ? Đó là con trai ruột của tôi, là hậu duệ của tôi. Sau khi bố mẹ tôi qua đời, nó sẽ là người thân duy nhất của tôi trên thế gian này."

Dù là vậy, trên mặt Trần Bân vẫn nở nụ cười hạnh phúc.

Tôi chớp mắt, tiếp tục uống cà phê.

Cuối cùng, Trần Bân cũng dẫn dắt câu chuyện đến tôi: "Cô thế nào rồi, mấy năm nay có ổn không? Hôm đó tôi nghe họ gọi cô là Lâm Tổng, chắc cô sống cũng khá tốt. Nhưng, Nguyệt Nguyệt à, chúng ta không còn nhỏ nữa, chúng ta nên lo lắng hơn về hôn nhân.

"Cô nên biết tôi không lừa cô đâu, thời buổi này phụ nữ hai đời chồng khó mà tái giá được. Nguyệt Nguyệt, nếu cô muốn quay lại, tôi lúc nào cũng sẵn sàng."

Nhìn Trần Bân với khuôn mặt đầy vẻ thâm tình trước mặt, tôi tin rằng lúc này anh ta thật lòng.

Vì vậy, tôi cũng không còn ý muốn trêu đùa nữa.

"Không cần đâu, tôi đã có bạn trai rồi."

Tôi xoay chiếc nhẫn ở ngón giữa tay trái: "Nói thật nhé, hôm nay tôi ra ngoài là để xem anh sống thế nào. Thấy anh sống không ra người không ra ngợm như thế, tôi thấy yên tâm rồi."