Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi không che giấu nụ cười độc địa của mình lúc này: "Nói cho anh biết nhé, năm đó cả nhà anh bị ngộ độc thực phẩm, là do tôi cố ý đấy. Tôi đã tìm hiểu mấy công thức nấu ăn, xác định liều lượng nào sẽ khiến người ta chóng mặt, nôn mửa, tiêu chảy, nhưng không đến mức c.h.ế.t người. Còn bản hồ sơ đấu thầu kia nữa, tôi cũng cố tình đặt ở đó đợi Tiểu Thiên cố ý phá hỏng.
"Chỉ tiếc là, vụ hỏa hoạn cuối cùng, không phải do chính tay tôi làm."
"Nhưng bây giờ," tôi không kìm được nụ cười trên mặt, khẽ nói, "tôi muốn nói cho anh một bí mật.
"Tiểu Thiên, căn bản không phải con trai ruột của anh."
Tôi thích thú nhìn ánh mắt không thể tin nổi của Trần Bân, thấy anh ta tức giận đến đỏ mặt tía tai.
Tôi cười ha ha: "Sao tôi có thể không cho người đi điều tra xác minh chứ. Nhưng thật sự quá đáng tiếc, Tiểu Thiên thật sự không phải con của anh. Anh cứ việc đi xét nghiệm ADN đi, ha ha ha ha! Trần Bân, giờ anh đã hiểu được sự bất lực của tôi khi xưa bị anh nhốt vào căn phòng tối chưa?
"Tôi hận anh! Tôi thật sự hận anh! Tôi hận anh không ngừng nghỉ, hận anh đã nhốt tôi một mình ở nơi đó. Vì vậy, dù tôi biết sự thật, tôi cũng không nói. Tôi muốn đợi đến khi anh mất trắng tất cả, đợi đến khi anh chỉ còn lại đứa con trai quý báu đó của anh, tôi mới nói cho anh biết.
"Thứ mà anh coi như bảo bối, lại là con của kẻ khác!"
Tôi thích thú cười ha ha, thậm chí cười ra cả nước mắt.
Trần Bân mắt trợn trừng, đỏ hoe, gào lên không thể nào.
Tôi thưởng thức vẻ mặt sụp đổ của anh ta một lúc, cuối cùng chỉnh đốn lại bản thân.
"Không thèm đôi co với anh nữa. Bạn trai tôi sắp đến đón rồi. À đúng rồi, có thể anh cũng biết đấy, chính là người lính cứu hỏa đã cứu tôi trong đám cháy năm đó. Đa tạ anh năm xưa đã không ra tay cứu giúp, nếu không thì bây giờ tôi thật sự không thể gặp được chân mệnh thiên tử của mình rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Trần Bân lúc này đã không còn nghe lọt tai bất cứ lời nào tôi nói nữa, chỉ lẩm bẩm liên tục: "Không thể nào... không thể nào..."
Bên ngoài, Tiêu Kỳ dường như đã đợi tôi một lúc, thấy tôi ra thì liền bước đến đón.
Anh ấy không nói gì, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.
Tôi cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y anh ấy.
"Về nhà thôi."
Kể từ đó, tôi không bao giờ gặp lại Trần Bân nữa.
Chỉ nghe nói dưới lầu công ty có một kẻ điên, lúc thì nói Lâm Tổng là vợ hắn, lúc thì nói con trai hắn đã chết.
Tôi nghe thoáng qua, rồi bảo người đuổi anh ta đi.
Ngày sau, sẽ là ánh sáng rực rỡ.
Mọi hận thù đều được chôn vùi dưới đất.
Năm sau, lại sẽ nở ra những đóa hoa mới.
-Hết-