Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Bân mắt trợn trừng, đỏ hoe, trừng mắt nhìn tôi: "Là cô! Là cô!"

Tôi vô tội xòe hai tay: "Sao có thể là tôi được, là thằng cháu trai nhỏ của anh mà."

Trần Bân tức đến mức không nhẹ, hai tay anh ta run lẩy bẩy: "Chị cả, thằng bé này thật sự không đánh không được rồi, thứ quan trọng như thế này..."

Không đợi Trần Bân nói hết, tôi ngắt lời anh ta, nghiêm giọng: "Anh nói gì vậy Trần Bân, ngày Tết mà, nhắc đến chuyện đánh đ.ấ.m gì chứ, thật là làm mất hòa khí."

"Người không biết thì vô tội. Một đứa trẻ con thì biết gì chứ, đừng làm mối quan hệ gia đình căng thẳng quá!"

Tôi dùng chính lời Trần Bân đã nói để trả lại anh ta.

Trần Bân dường như không thể chịu đựng thêm nữa: "Các người có biết, vì mấy tờ giấy này tôi đã chạy vạy bao lâu, cùng khách hàng uống rượu đến xuất huyết dạ dày, mỗi ngày thức đêm đến ba giờ sáng không! Bây giờ chỉ một câu nó không biết, đúng là nó không biết! Nhưng nó đã hủy hoại bao nhiêu tâm huyết của tôi chứ!"

Mẹ Trần Bân ấp úng, không nói nên lời.

Chị Trần Bân và anh rể Trần Bân, chỉ biết cúi đầu thấp hơn.

Người duy nhất có thể lên tiếng vẫn là tôi: "Thôi được rồi, dù sao cũng là người một nhà, ngày Tết mà, làm loạn cái gì chứ."

Trần Bân đá đổ bàn trà: "Làm loạn! Tôi còn phải làm loạn nữa! Mẹ kiếp, vì mấy tờ giấy này tôi ngày nào cũng phải làm chó cho người ta! Mất mấy tờ giấy này tôi còn chẳng giữ được việc làm nữa!"

Tôi vẫn lạnh lùng: "Mất việc thì về nhà nằm hưởng phúc đi. Tôi không phải vẫn có việc làm sao, tôi có thể nuôi anh, làm một ông nội trợ, anh cứ âm thầm mà vui đi."

Trần Bân bị tôi nói đến càng tức điên, trực tiếp lôi Tiểu Thiên từ trong lòng chị Trần Bân ra, kéo vào phòng rồi đánh cho một trận tơi bời.

Trần Bân thật sự tức giận, Tiểu Thiên bị đánh đến mức khóc thét lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

07

Chị Trần Bân ở bên ngoài vừa khóc vừa mắng: "Trần Bân! Trả con trai tôi đây! Không phải chỉ là mấy tờ giấy rách thôi sao! Cậu có cần thiết phải như thế không!"

Mãi đến khi tiếng động trong phòng yếu dần, anh rể của Trần Bân mới phá cửa xông vào.

Chị Trần Bân vừa nhìn thấy cảnh tượng trong phòng thì hét lên một tiếng rồi lao vào Trần Bân, vừa cắn vừa đánh.

"Trần Bân khốn nạn! Nó là cháu ruột của mày mà!"

Tiểu Thiên bị đánh đến ngất lịm.

Khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt và nước mũi.

Mông bé rỉ máu.

Anh rể của Trần Bân không nhịn được đ.ấ.m cho Trần Bân một cú: "Mẹ kiếp, bao nhiêu tiền tao trả cho mày, mày lại dám đánh con trai của tao!"

Chị Trần Bân vẫn còn khóc lóc chửi rủa: "Thằng g.i.ế.c người khốn nạn!"

Trần Bân bị đánh rách khóe miệng, m.á.u chảy ra, anh ta quay đầu nhìn chị gái mình một cách mơ hồ: "Chị, em sai rồi sao? Công việc của em mất rồi, tâm huyết bị hủy hoại rồi, em chỉ đánh nó một trận để xả giận, cũng không được ư?"

Chị Trần Bân vẫn còn khóc: "Con trai tôi đương nhiên là quan trọng nhất! Công việc của cậu mất thì sao chứ! Cậu đáng đời!"

Trần Bân tức đến bật cười, ngả người ra sau, giọng nói đầy châm biếm: "Đúng thế, con trai chị là quan trọng nhất! Nhưng đó là con trai của chị, có phải con trai của anh rể không?"

Lời này vừa thốt ra, vẻ mặt chị Trần Bân lập tức cứng lại.