Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi không hiểu, theo lời Bà ta nói, rõ ràng là em trai tôi đốt nhà để xe của người ta, vậy tại sao lại là lỗi của tôi?
Bà ngoại đẩy tôi một cái: "Thanh Nhi, con đưa em trai đi ngủ trước đi. Bà ngoại sẽ nói chuyện với mẹ con."
Tôi gật đầu, muốn kéo tay Hà Húc.
Nhưng lại bị mẹ tôi gầm lên: "Đồ trời đánh đứa câm này, đừng động vào con trai tao."
Nếu là người ngoài nói thế về tôi, bà ngoại sẽ chống nạnh mắng chửi Bà ta ba trăm hiệp, mắng đến mức kẻ mắng tôi phải dập đầu cầu xin.
Nhưng người nói những lời đó lại là mẹ tôi, bà ngoại cũng không biết phải làm sao.
Tôi nằm trên giường nước mắt giàn giụa, cả đêm không ngủ được, mắt sưng húp như quả óc chó.
Đêm khuya rồi bà ngoại mới nằm cạnh tôi, thở dài một tiếng rồi ôm tôi vào lòng: "Thanh Nhi đừng trách mẹ con, những năm qua nó cũng sống không dễ dàng gì."
Ngày hôm sau, tôi vẫn đánh răng rửa mặt đi học như thường. Tôi coi mẹ mình như không khí, bao nhiêu năm qua Bà ta không hề quan tâm hay hỏi han tôi, ngược lại còn nói tôi là đồ trời đánh, là đứa câm.
Đứa câm thì sao chứ? Dù sao tôi chỉ cần bà ngoại thôi, tôi không muốn nhận người mẹ này, Bà ta không xứng làm mẹ tôi.
4
Mẹ tôi về làng mấy ngày nay bận rộn lo liệu chuyển học bạ cho Hà Húc về trường làng, rồi lại dẫn Hà Húc đi khắp hang cùng ngõ hẻm để nhận họ hàng.
Hà Húc tám tuổi được Bà ta nuôi dưỡng đến mức ngang ngược, tùy tiện. Hà Húc tự cho mình là đứa trẻ từ thành phố lớn về, khắp nơi đều tỏ ra hơn người, rất coi thường lũ trẻ trong làng.
Hôm đó, nó ngồi dưới gốc cây, cầm món đồ chơi của mình khoe khoang với người khác: "Cái này là mẹ tao nhờ người mua từ nước ngoài về cho đấy, hiếm lắm đó."
Nó vừa ấn vào đầu Thomas, còi xe lửa liền phát ra tiếng "đíp đíp", đặt xuống đất còn có thể tự chạy.
Thằng cháu nội nhỏ của dì Lý, Anh Hào, thèm đến chảy cả nước miếng: "Hà Húc, mày chơi chán rồi cho tao chơi với."
Hà Húc khinh thường liếc nhìn nó: "Cút cút cút, đồ người nhà quê như mày làm bẩn của tao.
Tao không cho mày chơi đâu, mày tự đi tè rồi nghịch bùn đi."
Anh Hào lườm nguýt nó: "Tao là người nhà quê thì sao, nhưng nhà tao lại không có chị gái câm khắc c.h.ế.t bố mẹ."
Anh Hào nói xong liền đứng tại chỗ hát, vừa múa may quay cuồng vừa nói: "Chị Hà Húc là đứa câm, em của đứa câm tên Hà Húc, Hà Húc cầm xe lửa nhỏ, nó làm em của đứa câm."
Hà Húc bị nó chọc tức đến phát điên, liền nhặt một hòn đá trên đất ném vào đầu nó, vừa ném vừa la hét: "Chị mày mới là đứa câm, tao không có chị! Mẹ tao nói đó là quỷ đòi nợ, chị ta sớm muộn gì cũng phải chết."
"Tao đánh c.h.ế.t mày, tao đánh c.h.ế.t mày, cái đồ trẻ ranh nhà quê hôi hám này!"
Đến khi người lớn phát hiện ra, trên đầu Anh Hào đã bị Hà Húc dùng đá rạch một vết thương dài mười centimet, đưa đến bệnh viện phải khâu tới 14 mũi.
Chiều hôm đó tan học, tôi về nhà thấy không ai nấu cơm, bà ngoại và mẹ đều không có ở nhà.
Đến tối mịt, bà ngoại cuối cùng cũng về. Mẹ tôi vặn tai Hà Húc, bắt nó quỳ xuống đất.
Tôi ở bên cạnh làm bài tập, mí mắt cũng chẳng nâng lên.
Mẹ tôi gào lên thất thanh với nó: "Tại sao con lại dùng đá đánh người, con có biết mẹ đã phải trả giá lớn thế nào để con được về đây đi học không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Con không thể ngoan một chút sao? Con cứ thế này thì làm sao mà có bạn bè ở làng, sau này làm sao mà sống tốt được?"
Hà Húc đưa ngón tay chỉ vào tôi, bĩu môi nói: "Tại chị ta cả, người ta mới mắng con. Thằng Anh Hào nó nói con có chị gái câm trước. Mẹ cũng nói chị ta đến để đòi nợ sao, sao còn không cho chị ta đi c.h.ế.t đi?"
"Con không muốn người chị như vậy, con muốn bố, con không muốn chị!" Nó lại khóc lóc tủi thân trước.
Bà ngoại tôi xanh cả mặt, lần đầu tiên mắng em trai tôi: "Chị con không phải là đồ đòi nợ, Thanh Thanh là đứa trẻ ngoan."
Mẹ tôi nghe Hà Húc nói xong là vì tôi mà đánh nhau, cơn giận bùng lên ngay lập tức: "Hà Thanh Thanh, kiếp trước tao nợ mày sao? Mày nhất định phải khắc c.h.ế.t tao và em trai mày sao? Mày có biết vì mày mà tao phải chịu bao nhiêu tội không?"
Tôi đặt bài tập đã viết xong vào cặp sách, rồi nhìn Hà Húc đang quỳ dưới đất.
Trên khuôn mặt béo ú của nó không hề có chút đáng yêu nào của trẻ con, chỉ có nước mũi dãi nhầy nhụa, và đôi mắt ti hí bị mỡ ép thành một khe hẹp.
Cái miệng há to gào khóc, tôi không thể diễn tả được sự chán ghét của mình đối với nó.
"Vậy thì hãy để kẻ đòi nợ thực sự tuyệt tử tuyệt tôn, sống không quá mười sáu tuổi đi."
Tôi như bị ma xui quỷ ám mà thốt ra những lời nói gần như nguyền rủa.
Vì quanh năm không nói chuyện, giọng tôi rất khàn, nhưng bốn người trong nhà lại nghe rõ mồn một.
Bà ngoại xông lên ôm tôi: "Thanh Thanh, đừng nói những lời đó, nhà mình không có ai là quỷ đòi nợ cả."
Bà như bị trúng tà mà không ngừng lẩm bẩm: "Trẻ con vô tư, ông trời đừng trách trẻ con nói bậy, bà già này xin thay nó tạ tội!"
Bà ngoại quỳ xuống đất điên cuồng dập đầu, chốc lát trên trán đã tím bầm.
Tôi đau lòng muốn ngăn bà lại, nhưng bà lại muốn kéo tôi quỳ xuống cùng: "Hà Thanh Thanh, con quỳ xuống dập đầu đi, nói với ông trời rằng những gì con vừa nói đều là bậy bạ!"
Tôi cố chấp không mở miệng, như thể lại trở thành một đứa câm.
Mẹ tôi lại bật cười: "Mẹ, nó đã dám thề thốt, thì mình cứ xem ông trời có mở mắt hay không."
"Mẹ cứ yên tâm, nếu cái con tiện nha đầu này mà thật sự c.h.ế.t đi, mẹ vẫn còn con gái, còn cháu trai vàng, bọn con sẽ nuôi mẹ hết."
Bà ngoại không để ý đến Bà ta, lay vai tôi: "Thanh Thanh, con có đổi ý không?"
Tôi vẫn im lặng lắc đầu, nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy.
Bà ngoại thất vọng tột độ, lần đầu tiên trong đời đã tát tôi một cái.
Tôi không muốn khóc trước mặt mẹ, nén nước mắt rồi đóng sầm cửa bỏ đi.
5
Sau khi chạy ra khỏi nhà, tôi lang thang vô định trên những bờ ruộng ở thôn quê. Nông thôn trăng sáng sao thưa, dù không có đèn đóm, mọi thứ vẫn sáng rõ ràng.
Chỉ là lại gặp phải hai nam sinh cấp ba vừa tan học tối trong làng.
Hai anh em này lớn hơn tôi ba bốn tuổi, trông chừng mười bảy, mười tám. Anh lớn tên Ngô Tả, em nhỏ tên Ngô Hữu.
Hai người bọn họ trước đây cũng từng gọi tôi là đứa câm, bị bà ngoại tôi tìm đến tận nhà mách phụ huynh. Vì nể tình làng nghĩa xóm, gia đình họ đã trừng phạt hai người một trận măng xào thịt.