Chương 5
“Ông nghiện đánh mạt chược cờ bạc tới mức thành bản năng ”
Đầu dây bên im lặng vài giây chậm rãi lên tiếng:
“Hiểu
Để ông thua vài ván nhất là còn vay tín dụng đen
Như ông sẽ liên tục đòi tiền con trai
Mà Quý Hạo lúc nhiều tiền mặt
thì chắc chắn sẽ càng bức bối”
Tôi mỉm
Quả nhiên là thông minh chỉ cần gợi ý là hiểu ngay
Tôi cố tình thở dài giọng đầy vô tội:
“Việc như thế… chắc nhờ tay
Tôi chỉ là một phụ nữ ở nhà làm ngoài việc mua sắm thì… nhiều mối quan hệ ”
Vương Khải nhẹ trong điện thoại giọng lộ rõ sự tán thưởng:
“Cô Diễm Cẩn
chị… thật sự khiêm tốn quá ”
16
Tôi và Vương Khải sóng vai ghế sô pha
mắt dán màn hình lớn đang phát trực tiếp từ hệ thống giám sát trong biệt thự
Nước lũ đã bắt đầu tràn qua rìa ngoài của trang viên
từng chút từng chút một
nuốt chửng lấy căn lồng son thiết kế tỉ mỉ cho một cuộc sống giàu sang mà hai kẻ hằng mơ tưởng
Anh vẫn đang liều mạng đập cửa sắt
đập đến đỏ bừng cả tay nhưng chẳng mấy tác dụng
Tôi thở dài thật sâu
Vương Khải thấy thế tưởng đang lo nhấn chìm hai kẻ đó
liền đẩy gọng kính bình thản lên tiếng:
“Cô Diễm Cẩn yên tâm
Trang viên đã sơ tán bộ nhân viên từ cả tháng
Cũng giống như khi hai họ bước mà chẳng ai ngăn cản
thì giờ cũng sẽ ai đến cứu ”
Giọng điệu bình thản như đang chuyện xem sáng mai ăn cháo bánh mì
“À cả các trạm phát sóng lân cận cũng cho ngắt kết nối ”
Trên màn hình mực nước trong phòng chứa dụng cụ đã dâng ngang hông Quý Hạo
Anh giơ điện thoại lên quá đầu mặt lập tức trắng bệch— tín hiệu
Vương Khải khẽ :
“Cô xem…
Giờ cái điện thoại đó chẳng khác gì cục gạch”
Ngay đó Quý Hạo bổ nhào về phía camera giám sát
áo sơ mi ướt sũng dính sát
giọng nghẹn ngào vang lên qua loa:
“Vợ ơi sai Xin em… cứu với… mở cửa ”
“Hai kết hôn bảy năm
thề sẽ đối xử với em thật sự đó…”
Tôi cúi sát micro chậm rãi lên tiếng:
“Thật chìa khóa mà”
Tôi ngừng một chút thong thả tiếp:
“Lúc thay ổ khóa điện tử mới cho biệt thự
đã cố ý để một khe phụ ngay ổ chính”
“Chỉ cần đặt nhẫn cưới của hai chúng đúng khe đó
cửa sẽ tự động mở ”
Màn hình giám sát lập tức chớp sáng
Ánh mắt của Quý Hạo đột ngột đông cứng
run rẩy đưa tay lên
nhưng ngón áp út đã trống trơn từ bao giờ
Ngay khoảnh khắc nhận điều đó
như rút cạn sinh lực
thân lụi xuống làn nước lạnh ngắt
mắt dại môi mấp máy vô thanh
Vương Khải ung dung nhấc tách trà nhấp một ngụm giọng nhẹ tênh như gió:
“Hóa … lúc nãy chị thở dài vì chuyện ”
“Xem mang theo nhẫn ”
Tôi đáp
Trên môi chỉ còn một nụ nhàn nhạt – chẳng thương xót cũng hả hê
Đơn giản chỉ là…
chấm dứt
17
Màn hình tivi bỗng chốc phủ đầy nhiễu sóng trắng xóa
Khoảnh khắc cuối cùng truyền là hình ảnh Quý Hạo tuyệt vọng đập mạnh lên mặt nước
tiếng kêu gào nhấn chìm bởi âm thanh ào ạt của dòng lũ
Ngay đó mọi tín hiệu từ hệ thống giám sát đều cắt đứt
Căn biệt thự – cùng hai kẻ phản bội – đã chìm hẳn trong biển nước
Vương Khải rút điện thoại ngón tay lướt vài cái:
“Đã điều drone đến ”
Chỉ mấy phút màn hình hiện lên hình ảnh truyền trực tiếp từ cao
Toàn bộ khu biệt thự từng nguy nga lộng lẫy
giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát ngập trong lớp bùn đặc quánh
Mặt hồ dâng cao đến mức phân biệt nổi là bờ là nền nhà
Tôi khẽ tựa lưng ghế tay vẫn cầm ly trà ấm ánh mắt hề gợn sóng
Mọi thứ cuối cùng… cũng kết thúc
Chỉ còn vài nóc nhà lấp ló mặt nước như những tảng đá ngầm chực chìm nghỉm
Tôi Vương Khải khẽ :
“Lần thì sạch sẽ thật ”
Anh cất điện thoại thản nhiên thêm:
“Tất cả dấu vết… sẽ nước lũ cuốn trôi”
Tôi gật đầu dậy tiễn khách
Chiếc xe sang trọng đen tuyền của Vương gia đã đậu cổng biệt thự nhà từ lúc nào
Mưa vẫn tạnh nhưng trong lòng trời đã quang
Trước khi bước lên xe Vương Khải đầu liếc :
“Đứa trẻ trong bụng cô là con của Quý Hạo ”
Tôi khịt mũi lạnh:
“Còn hỏi Cậu nghĩ là loại gì chứ”
Anh nhíu mày nghiêm túc hỏi tiếp:
“Vậy bỏ nó ”
Tôi khẽ thở dài:
“Tôi lớn tuổi bác sĩ nếu bỏ thì khó thai ”
“Vả cũng cần một đứa trẻ để kế thừa sản nghiệp”
“Quý Hạo tuy cặn bã nhưng ngoại hình thì tệ đầu óc cũng đủ dùng xem như cho con một gen tử tế”
“Tôi tin thể dạy dỗ một đứa trẻ nên ”
Tôi đẩy cửa xe cho cúi nghiêm túc dặn dò:
“Cậu còn trẻ đừng dại mà kết hôn vội vàng
Không đáng chút nào ”
Cửa xe đóng bánh lăn chậm rãi rời khỏi con đường lầy lội vì mưa
Tôi trong hiên ánh mắt thản nhiên theo khóe môi khẽ nhếch
Trò chơi đã kết thúc
Ván cờ thắng
18
Sáng hôm chính là chủ động trình báo
Chồng khỏi nhà đã mất tích hơn 24 tiếng đồng hồ
Dù Quý Hạo cũng là doanh nhân trẻ tiếng cảnh sát lập tức chú ý
Qua trích xuất camera hành trình họ phát hiện lái xe nhanh hướng thẳng vùng ngoại ô – nơi căn biệt thự bên hồ trong khu vực xả lũ
Rồi… bao giờ trở về nữa
Lực lượng cứu hộ đã vài lần đến hiện trường nhưng vì nước lũ quá lớn điều kiện cực kỳ nguy hiểm nên đều về tay trắng
Mãi đến một tháng mới tìm thấy thi thể của hai ở vùng hạ lưu
Lúc cả hai đã ngâm nước đến mức mặt mũi biến dạng còn nhận
Nửa năm ôm cái bụng bầu vượt mặt chuyển phòng VIP tại một trung tâm dưỡng thai ở thành phố khác
Y tá hỏi đã nghĩ tên cho em bé
Tôi mỉm lắc đầu:
“Chưa nghĩ ”
Dù …
Cũng mang họ Nhan
-Hết-