Chương 4
Thật sự câu cá lớn
Không ai khác – chính là Vương Thiên Hỉ giàu nhất thành phố chúng
Hai năm qua Vương Mẫn chăm sóc ông chu đáo
Đến mức ông cụ hài lòng tuyệt đối còn lén tổ chức một buổi hôn lễ đơn giản ở nước ngoài
gần đây tình hình sức khỏe của Vương Thiên Hỉ ngày càng tệ
đến mức nhập viện ICU còn tỉnh táo
Và trong lúc Vương Mẫn liền chuẩn sẵn một bản di chúc vội vã bay về nước
Cái gọi là học MBA
Chẳng qua là cái cớ để ngụy trang mà thôi
Mục tiêu thực sự của cô – là chiếm ghế thừa kế Tập đoàn Vương thị
Trên tay cầm bản di chúc là vợ hợp pháp –
bề ngoài trông như chắc thắng
…
Quý Hạo biết hết
Biết từ đầu
Biết rõ từng chi tiết
Chẳng qua thứ là một vợ mới –
mà là một nhà đầu tư mới
Một “máy ATM giấy kết hôn hợp lệ”
Phải hai thật sự là trời sinh một cặp
Một câu đại gia một đào đại gia
một kẻ bán mặt một kẻ bán thân
đúng là định nghĩa hảo của hai chữ “cặn bã”
14
Tôi đang mải theo dõi bi kịch lố bịch của cặp “tiên đồng ngọc nữ” màn hình thì chuông cửa chợt reo vang
Trên màn hình chuông hình hiện lên bóng dáng một đàn ông trẻ mặc vest chỉnh tề lặng lẽ giữa cơn mưa xối xả
Đằng là một chiếc Mercedes đen đỗ ngay ngắn
“Chào cô Diễm Cẩn là Vương Khải”
Vương Khải – con trai độc nhất của Vương Thiên Hỉ
Nếu sự xuất hiện của Vương Mẫn thừa kế chính thống của Tập đoàn Vương thị… chính là
Từ tới giờ chúng chỉ trao đổi qua điện thoại
Hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt
Chàng trai trạc tuổi đôi mươi tóc ngắn gọn gàng đeo kính vẻ ngoài gì nổi bật
nhưng giọng ấm áp và lực
“Bọn họ… thế nào ” – Anh hỏi
“Bọn họ” dĩ nhiên là chỉ Quý Hạo và Vương Mẫn
Tôi mời chỉ tay về phía màn hình lớn:
“Quý Hạo khóa tầng hầm còn Vương Mẫn thì đang hấp cách thủy trong phòng tắm
Cả hai vẫn còn sống nhăn răng gục ”
Vương Khải liếc nhanh qua màn hình giám sát
môi hiện lên một nụ nhàn nhạt:
“Vậy thì …
Có lẽ… bọn họ còn đủ sức mà cáo trạng”
“Không cần vội”
Tôi nâng ly trà nhấp một ngụm nhàn nhã
“Phải còn một tiếng nữa lũ mới tràn về mà”
Vương Khải gật đầu lấy từ trong áo một xấp tài liệu mở :
“Chuyện chị nhờ lần đến giờ gần như xong hết ”
Bên trong là cả một tập hồ sơ dày cộm từng trang đầy ắp những điều khoản pháp lý chi tiết
“Chị chỉ cần ký tên đây thì thủ tục chuyển nhượng công ty sang Tập đoàn Vương thị sẽ tất”
Sau đó lấy một chiếc thẻ ngân hàng đặt tay :
“Tôi đã cho bộ phận tài chính bên thẩm định bộ tài sản sổ sách và hoạt động của công ty chị
Kết luận là – cái giá hai trăm triệu mà chị đưa …”
Anh dừng một chút mỉm :
“… hợp lý Thậm chí là phần khiêm tốn”
Tôi khẽ gì
Vương Khải vẫn giữ nụ lịch sự nhưng mắt ánh lên vẻ tò mò:
“Thật một điều vẫn luôn hỏi – tất nhiên nếu chị trả lời thì thôi”
Tôi lật nhẹ tấm thẻ trong tay giọng bình thản:
“Anh cứ hỏi”
Anh đẩy kính lên sống mũi trầm ngâm một giây hỏi:
“Nếu tất cả cổ phần đều tên chị chị quyền với công ty…
Thì vì bán ”
“Với giá hai trăm triệu thật sự là quá rẻ
Mà kể cả Quý Hạo sống chết công ty vẫn thuộc về chị Vĩnh viễn là của chị”
À thì hỏi điều đó
Tôi cầm một miếng trái cây trong đĩa lên cắn nhẹ một miếng giọng thản nhiên như đang trò chuyện về thời tiết:
“Những năm qua chính là trực tiếp điều hành công ty
Từ nhân viên đến đối tác tất cả đều là của ”
“Tôi giành quyền kiểm soát trong thời gian ngắn là điều gần như thể”
“Vậy thì… bán thôi”
“Thứ chịu lời thì đổi thành tiền mặt
Chốt – đây là một cuộc làm ăn lỗ”
Vương Khải liếc nhẹ – một kiểu như thể thú vị:
“Chị sợ cha của Quý Hạo – con bạc nổi tiếng – đến nhà gây rối ”
“Dù bộ cổ phần tên chị nhưng doanh thu mấy năm nay tạo hôn nhân – về mặt pháp lý vẫn là tài sản chung vợ chồng”
“Nếu Quý Hạo chết cha thể lấy danh nghĩa thừa kế để chia phần”
Tôi gõ nhẹ chiếc bút bi trong tay thèm ngẩng đầu lên giọng chậm rãi vang lên như một bản cáo trạng:
“Hắn đã sớm âm thầm chuyển bộ phần ‘lợi nhuận’ của cho Vương Mẫn
Thế thì… còn liên quan gì tới ”
Tôi nhạt giọng vẫn đều đều như kể chuyện:
“Không ai ngờ Quý Hạo đột ngột dẫn ‘dì nhỏ’ nghỉ dưỡng ở biệt thự bên hồ”
“Vương Mẫn vốn là trẻ mồ côi
Nếu cô chết quyền thừa kế đương nhiên sẽ về tay Tập đoàn Vương thị”
“Mà phần tài sản Quý Hạo đã sang tay cho cô
đương nhiên cũng thuộc về… các ”
“Công ty lợi nhuận – đã trong tay các
còn thì thể nắm quyền kiểm soát”
“Vậy thì…
bán luôn”
“Nếu cha Quý Hạo đến la lối om sòm
ông nên tìm –
là các ”
Tôi ký một hết tất cả giấy tờ đặt bút xuống chìa tay :
“Giờ thì… bộ phần vốn và lợi nhuận tăng trưởng trong những năm qua –
đều còn liên quan gì đến ”
Vương Khải mỉm bắt tay dứt khoát:
“Hợp tác vui vẻ cô Diễm Cẩn
cũng nên nhắc nhẹ chị một câu –
trời sắp mưa đàn bà tái giá
và… lũ thì…
liên quan đến Tập đoàn Vương thị”
15
Tôi trai trẻ mặt – vẻ ngoài lịch thiệp ôn hòa – mà trong lòng khỏi thở dài một tiếng
Vương Mẫn đã nghĩ quá đơn giản
Cô tưởng rằng khi di chúc của Vương Thiên Hỉ
thì tương lai sẽ phất lên như diều gặp gió
Nào ngờ…
Tấm vé tàu mà cô mơ mộng bấy lâu –
là vé tàu một chiều xuống địa ngục
Khoảng một năm khi phát hiện chuyện mờ ám giữa Quý Hạo và Vương Mẫn
thuê một thám tử tư điều tra
điều khiến ngờ tới là –
chủ động liên hệ với đầu tiên
là Vương Khải
Anh mang theo một bộ hồ sơ chi tiết về cả hai kẻ đó –
thậm chí còn kỹ lưỡng hơn những gì thám tử của tìm
Và hiểu ngay:
Trong mắt Tập đoàn Vương thị duy nhất đủ tư cách thừa kế – chỉ thể là Vương Khải
Khi chuyện giọng điệu hề hung hăng
nhưng trong từng chữ đều toát lên sự tự tin bẩm sinh của một sinh để đỉnh cao
Từ lần chuyện chúng bắt đầu âm thầm hợp tác
Tôi cung cấp cho Vương Khải lịch sinh hoạt thói quen những điểm yếu cố hữu của Quý Hạo
Ngược cũng khai thác từ mọi thông tin liên quan đến Vương Mẫn –
từ thân thế nhân mạch cho đến cả… những lời cô từng với bệnh nhân sắp chết
Khi nhắc rằng Quý Hạo niềm đam mê đặc biệt với câu cá
Vương Khải chỉ và :
“Trùng hợp ghê Tập đoàn đang thanh lý một căn biệt thự ven hồ trong khu xả lũ Giá đang rẻ lắm”
Và từ đó…
một kế hoạch âm thầm dần thành hình
Vương Khải bắt đầu dựa theo thông tin cung cấp
tung loạt quảng cáo về “biệt thự bên hồ giá cực hời”
bộ các nền tảng mà Quý Hạo thường xuyên truy cập
Không cần ép cần dụ –
kẻ háo danh tự tìm đến bẫy
Từ đó về chỉ cần là nơi màn hình dù là TV ở nhà máy tính trong văn phòng
thậm chí là màn hình quảng cáo trong thang máy LED ngoài trung tâm thương mại –
đều “tình cờ” xuất hiện quảng cáo về biệt thự ven hồ
Không ép
Cũng lừa
Chỉ là…
hết sức trùng hợp
Với một gã đàn ông nghiện câu cá đến mức xem cần câu còn quý hơn vợ
Quý Hạo lập tức hấp dẫn
Biệt thự rao bán với giá siêu rẻ – chỉ hai triệu tệ –
với mô tả: “cạnh hồ hướng thủy riêng tư tuyệt đối – thiên đường cho mê câu cá”
Dù giá đã là “đấu giá ưu đãi” nhưng với thân phận thực sự chỉ là “nhân viên cao cấp mặc áo chồng” trong gia đình
vẫn chật vật xoay tiền
cắn răng vẫn mua
Vì nghĩ…
lừa vợ câu tình nhân giờ thêm cả biệt thự – là combo hảo
Và trong cuộc gọi hôm đó khi hỏi Vương Khải chắc để dấu vết
khẽ điềm nhiên :
“Quảng cáo cho bất động sản của tập đoàn nhà thôi mà
làm kinh doanh nhưng bao giờ làm điều gì… trái pháp luật cả”
“Vậy cần làm gì” – Tôi hỏi
Vương Khải trả lời đơn giản:
“Chị chỉ cần nghĩ cách để Quý Hạo đến căn biệt thự đó là ”
Tôi gật đầu bắt đầu kể kế hoạch của :
“Tôi sẽ tỏ như thể biết gì về mối quan hệ mờ ám giữa và Vương Mẫn
thi thoảng sẽ buông một hai câu kiểu:
‘Nhà cửa xe cộ đều tên thật sự chẳng gì cả’”
“Kiểu như Quý Hạo – ngạo mạn vì chút thành tựu nhưng thực chất nghèo đến mức sống dựa khác – dễ loại kích thích đánh trúng”
“Khi tâm trạng bực bội đè nặng mà mỗi ngày trở về căn nhà mà quyền làm chủ
đúng lúc đó thấy mua căn biệt thự ven hồ – nơi từng là giấc mơ xa xỉ của …
Tôi tin sẽ ngần ngại dẫn Vương Mẫn đến đó ngay lập tức”
Đầu dây bên Vương Khải bật :
“Chị xử lý kiểu đúng là PUA tinh thần đỉnh cao luôn
Chỉ nhớ nhẹ tay thôi – làm lộ quá thì mất hiệu quả”
Tôi trầm ngâm một lát tiếp:
“Tôi nghĩ… vẫn đủ Vẫn cần thêm chút xúc tác”
“Ý chị là” – Vương Khải hỏi
“Cha của Quý Hạo – bố chồng – thể tận dụng ”
“Ồ Sao cơ”