Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

8

Tối đó, Lương Tiêu lần đầu gõ cửa phòng tôi.

Tôi hiểu ý anh, vòng tay ôm cổ nhảy lên người anh, vừa định hôn thì anh lắc đầu né tránh, lấy ra một lọ nhỏ màu trắng.

Đó là tuýp kem dưỡng tay, tôi cười: "Cảm ơn A Tiêu."

Môi anh mỏng khẽ mím: "Đừng để ý người khác, em chỉ cần chịu trách nhiệm với anh, anh thích lớp da chai trên tay em."

Tôi hiểu ngụ ý, thầm chửi anh biến thái.

Hôn một lúc, mặt anh ửng hồng: "Hôm nay anh không ôm cô ta,  em tin không?"

Tôi lập tức gật đầu, anh nheo mắt.

Tôi vội suy nghĩ xem anh đang nói chuyện gì, cuối cùng cũng nhớ ra.

"Em tin anh, chắc là cô ta  bất ngờ tấn công anh."

Tôi hình dung cảnh tượng, buồn cười.

Ánh mắt anh càng lạnh, đẩy tôi ra, rời giường.

Khi xoay nắm cửa, anh chợt nhớ ra điều gì đó: "Anh mua cho em một bộ tài liệu ôn thi, thời gian tới em từ từ làm."

Tôi lập tức nhíu mày: "Tiền tính ngoài lương ạ?"

"Lương?" Vẻ mặt anh đầy mỉa mai: "Không quên bổn phận, em đúng là nhân viên chuyên nghiệp."

Trước khi ánh mắt anh biến thành dao, tôi vội sửa: "Ý em là, sao đột nhiên thế ạ?"

Lương Tiêu cười lạnh: "Lần này qua mặt được, lần sau hỏi đến học vấn, lại muốn anh cùng em mất mặt nữa à?"

Lời lẽ độc địa, tôi như rắn mất đầu, chui vào chăn: "Em buồn ngủ rồi, mai nói tiếp."

Gai xương rồng

9

Lương Tiêu phải rời biệt thự một thời gian, ngày dì Trương đến cũng là lúc bộ tài liệu kia tới nơi.

Dùng từ "bộ" quả không sai, nhìn đã thấy đau đầu.

Thư ký người Quảng Đông của Lương Tiêu đưa cho tôi một bảng kế hoạch chi chít chữ.

Tuần đầu tôi kiên quyết thực hiện.

Tuần hai tôi cố gắng hoàn thành.

Tuần ba tôi làm vừa phải.

Tuần bốn tôi ngủ đến trưa.

Tóm lại khi tỉnh dậy, thứ đầu tiên tôi thấy là gương mặt băng giá của Lương Tiêu.

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cổ họng tôi khô khốc: "Sao hôm nay dì Trương quên gọi em?"

"Anh về lúc 7h, em tắt chuông báo thức ba lần."

"..."

"Dì Trương chỉ làm bữa trưa, thường 10h mới đến."

Tôi cúi đầu.

"Tiền của em không cánh mà bay."

Tôi tròn mắt: "Anh đâu nói cái này cũng tính tiền."

"Mọi yêu cầu của chủ đều liên quan đến tiền bạc, cần anh nói rõ ư?"

Anh mặc vest chỉnh tề, toát ra khí chất sát phạt thương trường.

Tôi nằm trên giường, mặc đồ ngủ gấu bông, tóc tai bù xù.

Thắng bại đã rõ.

Tôi muốn ôm anh, xin thêm cơ hội, anh né tay tôi, rời đi.

Tôi cảm thấy không ổn.

Cầm điện thoại, quả nhiên thấy vài tin nhắn hiện trên màn hình.

"Hữu Hữu, đây là tiền dạy thêm anh kiếm được thời gian qua."

"Đợi anh lấy trộm thẻ ra, sẽ chuyển mười triệu cho em."

"Chúng ta cùng nhau trả nợ, Hữu Hữu, đừng giận anh nữa nhé?"

Lồng n.g.ự.c như bị kim châm, Giang Thịnh à, tất cả đã muộn rồi.

Nhắm mắt, tin nhắn gõ rồi xóa, xóa rồi gõ: "Cảm ơn anh, nhưng anh không cần gánh nỗi đau đời em."

Sau hôm đó, Lương Tiêu ít về, về cũng không tìm tôi.

Tôi sửa lại bảng kế hoạch của thư ký cho phù hợp nhịp sinh học, tranh thủ lúc anh ở nhà đưa xem.

Anh không nói hai lời, ký tên đồng ý.

Tiền bạc là động lực vĩnh cửu, tôi bước vào chế độ ôn thi điên cuồng.

Mấy tháng qua, tổng số tiền tôi nhận được khoảng bốn trăm triệu.

Tôi trả thêm vài món nợ, thuê nhà mới cho mẹ xuất viện.

Để che đậy lời nói dối lớn nhất, tôi hình thành thói quen nói dối: tìm được việc lương cao, vừa làm vừa học, Giang Thịnh giúp trả nợ...

Mọi chuyện êm đềm cho đến khi mẹ Lương Tiêu tìm đến.