Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Không ngờ, mẹ Lương Tiêu là tiểu hoa đán một thời Tiêu Tình, nổi tiếng mười năm trước.

Mẹ tôi từng mê mẩn phim cô đóng, bảo cô có khí chất thuần khiết.

Giờ nhìn cô chỉ khoảng ba mươi mấy.

Vừa thấy cô đến tôi đã đoán ra tình tiết tiếp theo.

Xin đó, tôi không tham lam, chỉ cần đủ ba trăm triệu trả nợ, lập tức biến mất khỏi cuộc đời Lương Tiêu.

Lời thề trong lòng đã thuộc làu, không ngờ Tiêu Tình không đả động chuyện đuổi tôi, ngược lại còn khen ngợi.

Gai xương rồng

"Cháu là cô gái đầu tiên thằng bé đưa về nhà."

"Nó luôn khiến chúng ta đau đầu, ngang ngược khó dạy, nhưng lạ thay luôn có người theo đuổi."

"Nó đối xử đặc biệt với cháu, chắc chắn cháu có vị trí trong lòng nó."

Tiêu Tình nắm tay tôi, mắt lấp lánh nước: "Đàn ông nào chẳng hoa hoét? Dạy dỗ từ từ sẽ tốt lên, cháu nhìn rất hiểu chuyện."

Tình huống gì đây? Tôi ngớ người.

"Cháu có vị trí trong lòng anh ấy" - câu nói nghe thật lố bịch.

Tôi đã lâu không gặp anh.

Chỉ mỗi đêm mơ màng nghe tiếng mở cửa phòng bên.

Chúng tôi sống chung nhưng như bánh răng lệch nhịp, những khoảng trống khớp nhau hoàn hảo.

Cho đến một ngày, lướt vòng bạn bè, tôi thấy bức ảnh Lâm Hạo đăng: bên bờ sông đêm, Trình Hi Nguyệt tựa vào lòng Lương Tiêu, hai tay đan chặt.

Tôi quả nhiên chỉ là NPC trong trò chơi của họ, nhưng kịch bản tái hợp này khá hay.

Nhưng có lần trước đó, khi tôi mua bút ở cửa hàng tiện lợi gần nhà, cũng thấy Lương Tiêu trò chuyện vui vẻ với một phụ nữ thời trang khác trong quán trà đối diện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lâm Hạo từng ám chỉ, dù họ theo Lương Tiêu lâu, anh chưa từng thực sự tin tưởng ai.

Anh quen nắm nhiều lá bài, cân bằng lực lượng, thứ vô dụng sẽ bị loại bỏ.

Kinh doanh là vậy, tình cảm càng là vậy.

Mẹ Lương Tiêu nói anh thích tôi, lý do chỉ vì anh đưa tôi về nhà.

Không ngờ giới quý tộc lại có đóa hoa trắng ngây thơ thế này.

Cũng không trách bà được, vì giữa chúng tôi có khoảng cách thông tin, bà đâu biết quan hệ giữa tôi và Lương Tiêu chỉ là giao dịch tiền bạc.

Tiễn Tiêu Tình đi, Lương Tiêu hiếm hoi về nhà ban ngày.

Vào phòng tôi, thường anh sẽ gõ cửa, trừ khi không tỉnh táo.

Tôi ngửi thấy mùi rượu nhẹ.

"Anh đuổi việc dì Trương rồi."

Lương Tiêu ôm tôi từ phía sau: "Xin lỗi. Anh không biết bà ta bị Tiêu Tình mua chuộc."

Tôi giật mình, quay đầu hôn nhẹ má anh: "Đừng lo, mẹ anh không làm khó em."

Đột nhiên mắt anh lạnh băng: "Gọi thế nào? Bà ta là tiểu tam của lão già kia."

Tôi vội vàng: "Em xin lỗi."

Tôi thật ngu, nào có tiểu tam nào đơn thuần, chỉ là quen diễn kịch mềm mỏng.

Muốn trói tôi bên Lương Tiêu, vì tôi trông dễ khống chế?

Còn ba trăm triệu nữa, xong việc này tôi sẽ biến mất.

Tưởng anh sẽ ở lại, không ngờ anh chỉ làm vài việc qua loa rồi hôn trán tôi: "Tuần sau thi tốt."