Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời ly hôn của tôi như một nhát d.a.o cứa thẳng vào không khí, để lại một khoảng trống lạnh lẽo giữa Trầm Tuấn Anh và tôi. Anh ta đứng sững, ánh mắt không thể tin nổi. Tôi không cho anh ta cơ hội nói thêm bất cứ lời nào, quay người và bước thẳng ra khỏi trung tâm thương mại.

 

Đường phố tấp nập, dòng người hối hả lướt qua tôi như những bóng ma. Tôi lái xe về nhà trong vô thức, nước mắt giàn giụa, làm nhòe đi cả con đường phía trước. Chiếc xe dừng trước cửa chung cư, tôi ngồi im trong xe, không đủ sức để mở cửa bước vào.

 

Căn nhà của chúng tôi, từng là tổ ấm, giờ đây hiện lên như một cái lồng giam, nơi tôi đã bị nhốt trong suốt tám năm qua, sống trong một ảo ảnh hạnh phúc giả tạo.

 

Khi tôi bước vào, mọi thứ vẫn y nguyên như lúc tôi rời đi. Chiếc áo khoác của anh ta vắt trên ghế, đôi giày anh ta đi mỗi ngày vẫn đặt ngay ngắn cạnh cửa. Những thứ quen thuộc ấy bỗng trở nên xa lạ, thậm chí đáng sợ.

 

Tôi đi thẳng vào phòng ngủ, nơi những kỷ niệm của chúng tôi chất chồng. Tấm ảnh cưới đặt trên tủ đầu giường, nụ cười rạng rỡ của cả hai giờ đây trở thành một vết cứa sâu hoắm trong lòng tôi. Tôi vơ lấy nó, ném mạnh xuống sàn, tiếng kính vỡ tan tành như tiếng trái tim tôi.

 

Đêm đó, tôi không thể ngủ. Mọi lời nói, mọi cử chỉ của Trầm Tuấn Anh và Diệp Hạ cứ quay cuồng trong đầu tôi. Tôi nhớ lại những lần anh ta lấy lý do công tác để vắng nhà, những lần tôi ngây thơ tin tưởng, tự hào về người chồng hết lòng vì sự nghiệp.

 

Tôi đã tin anh ta đến mức nào? Đã yêu anh ta sâu đậm đến mức nào để giờ đây sự phản bội này lại đau đớn đến vậy? Mười hai năm thanh xuân, từ những ngày còn là sinh viên nghèo khó, cùng nhau trải qua biết bao thăng trầm, gian khổ.

 

Chúng tôi đã từng ăn chung gói mì tôm, chia nhau từng đồng lương ít ỏi. Anh ta từng thề thốt sẽ không bao giờ rời bỏ tôi, sẽ cùng tôi xây dựng một gia đình hạnh phúc. Tất cả chỉ là dối trá, là một vở kịch mà tôi là diễn viên duy nhất không hề hay biết.

 

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với đôi mắt sưng húp và tâm trạng trống rỗng. Trầm Tuấn Anh đã trở về từ lúc nào không hay. Anh ta ngồi ở phòng khách, gương mặt tiều tụy, ánh mắt đầy van nài khi nhìn thấy tôi.

 

“An Nhiên, anh xin em, hãy nghe anh giải thích. Mọi chuyện không phải như em nghĩ.” Giọng anh ta khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi.

 

Tôi đứng đó, lạnh lùng nhìn anh ta. “Không như tôi nghĩ? Vậy anh muốn tôi nghĩ thế nào? Anh có một gia đình khác, có con với người phụ nữ khác, và anh muốn tôi tin rằng đó là một sự hiểu lầm sao?”

 

Anh ta tiến lại gần, cố nắm lấy tay tôi, nhưng tôi rụt lại. “Cô ấy... cô ấy chỉ là một tai nạn. Anh không hề muốn điều này xảy ra. Anh yêu em, An Nhiên, anh chỉ yêu mình em thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi bật cười, một nụ cười chua chát. “Tai nạn? Một tai nạn kéo dài tám năm, một tai nạn có cả con cái và một căn nhà y hệt nhà chúng ta sao? Anh coi thường tôi quá rồi, Trầm Tuấn Anh.”

 

“Anh biết anh sai rồi. Anh sai thật rồi. Nhưng xin em, đừng ly hôn. Anh không thể sống thiếu em.” Anh ta quỳ xuống, ôm chặt lấy chân tôi, nước mắt bắt đầu chảy dài trên má.

 

Cảnh tượng ấy không làm tôi mềm lòng. Thay vào đó, nó chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm hơn. Một người đàn ông có thể quỳ gối van xin, nhưng vẫn có thể phản bội một cách tàn nhẫn như vậy sao?

 

“Anh không thể sống thiếu tôi ư? Vậy còn cô ta thì sao? Còn đứa bé trong bụng cô ta thì sao? Anh định đối xử với họ thế nào? Định biến họ thành tai nạn cả đời sao?” Tôi gằn giọng, giọng nói đầy sự khinh bỉ.

 

Trầm Tuấn Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hoảng loạn. “Anh… anh sẽ giải quyết. Anh sẽ chấm dứt với cô ấy. Anh sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy nữa.”

 

“Chấm dứt ư?” Tôi cười nhạt. “Đứa bé không phải là thứ anh có thể chấm dứt. Anh nghĩ mình là ai? Anh nghĩ tôi là ai? Tôi không phải là kẻ ngốc để anh dắt mũi.”

 

Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, rõ ràng và lạnh lùng như băng. Anh ta muốn có cả hai? Anh ta muốn giữ tôi làm vợ hợp pháp, còn cô ta làm bồ nhí và mẹ của đứa con riêng? Không đời nào.

 

Anh ta đã quen với cuộc sống xa hoa, với những tiện nghi mà tôi đã cùng anh ta gây dựng từ hai bàn tay trắng. Vậy thì tôi sẽ hủy hoại tất cả. Tôi sẽ khiến anh ta nếm trải cảm giác mất mát, cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục.

 

Tôi gỡ tay anh ta ra khỏi chân mình, lạnh lùng nói: “Anh không cần phải giải thích gì nữa. Tôi đã quyết định rồi. Chúng ta sẽ ly hôn.”

 

Tôi bỏ mặc anh ta đang quỳ dưới sàn nhà, đi thẳng vào phòng tắm và khóa trái cửa. Tôi nhìn mình trong gương, đôi mắt đỏ hoe, gương mặt hốc hác. Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt ấy, tôi thấy một tia lửa, một sự quyết tâm chưa từng có.

 

Tôi sẽ không bao giờ để mình trở thành nạn nhân của sự dối trá này nữa. Tôi sẽ không chỉ ly hôn, mà tôi sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về tôi, và hơn thế nữa. Trầm Tuấn Anh sẽ phải trả giá cho sự phản bội của mình, một cái giá đắt hơn bất kỳ thứ tài sản nào anh ta đang sở hữu.

 

Kế hoạch đã hình thành trong đầu tôi. Nó không chỉ là sự trả thù, mà là một cách để tôi tự giải thoát mình khỏi xiềng xích của một cuộc hôn nhân giả dối. Tôi sẽ không chỉ giành lại công bằng cho mình, mà còn cho cả người phụ nữ đã từng yêu anh ta một cách mù quáng. An Nhiên của ngày xưa đã chết, và một An Nhiên mới, mạnh mẽ hơn, tàn nhẫn hơn, sẽ ra đời từ đống tro tàn này.