Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày sau đó, Trầm Tuấn Anh cố gắng liên lạc với tôi không ngừng. Anh ta nhắn tin, gọi điện thoại, thậm chí còn đến tận công ty tôi để chờ đợi. Nhưng tôi phớt lờ tất cả.

 

Tôi không muốn nghe bất kỳ lời bào chữa nào từ anh ta nữa. Những lời nói ấy chỉ là mật ngọt c.h.ế.t người, là sự dối trá được bọc trong vỏ bọc của sự hối lỗi.

 

Trái tim tôi đã đóng băng. Giờ đây, điều duy nhất tôi quan tâm là làm thế nào để thực hiện kế hoạch của mình một cách hoàn hảo nhất, khiến anh ta phải trả giá cho những gì đã gây ra.

 

Bước đầu tiên, tôi bí mật tìm gặp một luật sư giỏi về các vụ ly hôn và tài sản. Tôi đã tìm hiểu kỹ lưỡng, chọn một văn phòng luật sư uy tín, có kinh nghiệm trong việc xử lý các vụ án phức tạp.

 

Luật sư tên Hùng, một người đàn ông trung niên với ánh mắt sắc bén và phong thái điềm tĩnh, lắng nghe câu chuyện của tôi một cách cẩn trọng. Tôi kể cho anh ta nghe mọi thứ, từ quá khứ nghèo khó của chúng tôi đến cuộc sống hiện tại, và đặc biệt là sự phản bội trắng trợn của Trầm Tuấn Anh.

 

Anh Hùng gật đầu, ghi chép tỉ mỉ. “Chị An Nhiên, trường hợp của chị khá phức tạp, đặc biệt là về vấn đề tài sản. Trầm Tuấn Anh là giám đốc một công ty lớn, chắc chắn tài sản của anh ta không hề nhỏ.”

 

Tôi lạnh lùng nói: “Tôi không cần chia chác tài sản một cách công bằng. Tôi muốn anh ta mất tất cả. Tôi muốn anh ta trắng tay.”

 

Anh Hùng nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, rồi khẽ nhíu mày. “Mục tiêu của chị khá… quyết liệt. Nhưng về mặt pháp lý, chúng ta cần bằng chứng rõ ràng về hành vi ngoại tình của anh ta, và đặc biệt là những chứng cứ liên quan đến tài sản, nguồn gốc tài sản.”

 

Tôi gật đầu. “Tôi hiểu. Tôi đã có một số thông tin ban đầu. Tôi biết anh ta có một căn hộ khác, và cô ta đang mang thai. Tôi cũng biết một số thông tin về các dự án của công ty anh ta.”

 

Anh Hùng giải thích cặn kẽ về quy trình pháp lý, những điều tôi cần chuẩn bị, và những rủi ro có thể gặp phải. Anh ta nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thu thập bằng chứng một cách hợp pháp, tránh để Trầm Tuấn Anh có thể kiện ngược lại tôi.

 

Tôi ra về với một tập tài liệu dày cộp và một danh sách những việc cần làm. Kế hoạch đã được phác thảo, giờ là lúc hành động.

 

Tôi bắt đầu đào sâu vào công việc của Trầm Tuấn Anh. Với tư cách là vợ anh ta, tôi có một số quyền truy cập vào các tài liệu liên quan đến tài chính gia đình, thậm chí cả một số thông tin về công ty của anh ta, dù không nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Trầm Tuấn Anh là giám đốc một công ty xây dựng và bất động sản, một lĩnh vực rất béo bở. Anh ta luôn khoe khoang về những dự án lớn, những hợp đồng bạc tỷ. Tôi nhớ anh ta từng nói về một dự án lớn ở phía Nam thành phố, trị giá hàng trăm tỷ đồng.

 

Tôi nhớ lại những đêm anh ta thức khuya làm việc, những cuộc điện thoại bí mật, những chuyến công tác đột xuất. Giờ đây, tất cả những điều đó đều hiện lên dưới một ánh sáng khác, một ánh sáng của sự dối trá và lừa lọc.

 

Tôi bí mật sao chép các tài liệu tài chính mà tôi có thể tìm thấy trong nhà, ghi nhớ những mật khẩu quan trọng mà anh ta đôi khi vô tình để lộ. Tôi thậm chí còn lén lút cài một phần mềm theo dõi nhỏ vào máy tính bảng của anh ta, một món quà tôi tặng anh ta vào dịp sinh nhật trước đó, để truy cập vào các email và tài khoản ngân hàng.

 

Tôi biết hành động này là sai trái, nhưng tôi không còn quan tâm nữa. Anh ta đã phá hủy cuộc đời tôi, và giờ đây, tôi sẽ khiến anh ta phải trả giá cho điều đó.

 

Trong khi tôi âm thầm thực hiện kế hoạch, Trầm Tuấn Anh vẫn không ngừng tìm cách tiếp cận tôi. Một buổi tối, anh ta về nhà, mang theo một bó hoa hồng lớn và một hộp quà. Anh ta cố gắng làm lành, nói những lời yêu thương mà trước đây tôi từng khao khát.

 

“An Nhiên, anh biết anh đã làm em đau lòng. Anh xin lỗi. Hãy cho anh một cơ hội chuộc lỗi. Anh sẽ từ bỏ tất cả để quay về bên em.” Anh ta nói, giọng đầy thống thiết.

 

Tôi nhìn bó hoa, rồi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng. “Từ bỏ tất cả? Anh sẽ từ bỏ cô ta, từ bỏ đứa con của anh sao? Anh nói nghe dễ dàng quá nhỉ?”

 

“Anh… anh sẽ tìm cách giải quyết. Anh sẽ không để cô ấy làm phiền cuộc sống của chúng ta nữa.” Anh ta cố gắng biện minh, nhưng giọng nói đầy sự lúng túng.

 

Tôi cười khẩy. “Giải quyết ư? Anh giải quyết bằng cách nào? Bằng cách bỏ rơi một người phụ nữ đang mang thai con của anh ư? Anh nghĩ tôi là loại người gì mà có thể chấp nhận một kẻ như vậy?”

 

Tôi đứng dậy, đi thẳng vào bếp, rót một ly nước. “Anh về nhà đó đi. Về với ‘gia đình’ của anh đi. Đừng làm trò hề ở đây nữa.”

 

Anh ta vẫn cố chấp ở lại, ngồi lì ở phòng khách cho đến tận đêm khuya. Tôi mặc kệ, đi thẳng vào phòng ngủ và khóa trái cửa. Tôi nghe thấy tiếng thở dài của anh ta, tiếng bước chân nặng nề, và cuối cùng là tiếng cửa ra vào khép lại.

 

Tôi biết, anh ta đã quay về căn hộ đối diện. Quay về với người phụ nữ đang chờ đợi anh ta, với đứa con mà anh ta sẽ có. Còn tôi, tôi sẽ ở lại đây, trong căn nhà trống rỗng này, để hoàn thành kế hoạch hủy diệt của mình. Cuộc chiến này, tôi sẽ không thua.